…
"Có lần, bà ốm, phải nhập viện. Con
trai út bận đi công trình, chỉ gọi điện hỏi qua loa. Con gái lớn mang vội ít
tiền, dặn: “Mẹ cứ ở lại điều trị, có gì gọi con.” Rồi chẳng ai đến. Những ngày
nằm viện, bà nằm lặng, nghe tiếng giày y tá vang qua hành lang, nghe tiếng
người gọi thân nhân, thấy lòng mình lặng dần như mặt nước sau mưa.
Mỗi buổi chiều, cô hộ lý trẻ lại ghé
thăm, đút cho bà từng muỗng cháo, dỗ bà uống thuốc. Khi xuất viện, bà dúi vào
tay cô ít tiền, cô khẽ lắc đầu: “Bà giữ mà ăn bồi dưỡng. Con giúp vì thương bà
thôi.”
Bà khẽ nắm tay cô, nụ cười hiền như
nắng:
“Cảm ơn con. Hóa ra, thương nhau
không cần máu mủ, chỉ cần tấm lòng là đủ.”
Lời nói ấy, bà nói bằng giọng nhẹ như
hơi thở. Không còn trách, không còn buồn. Chỉ là một nhận ra. Như người đã đi qua
hết những mùa giông gió mà lòng đã thôi chờ đợi.
Từ đó, bà đổi cách sống. Bà không còn
chờ tiếng điện thoại của con, không mong thư, không đếm ngày tết tụ về. Bà
trồng thêm luống hoa, học nấu vài món mới, và buổi sáng nào cũng tự pha cho
mình ly trà nóng. Mỗi sớm, nắng xuyên qua khung cửa, bụi vàng lơ lửng trên
không. Bà ngồi yên, nghe tim mình đập chậm rãi, bình thản đến lạ.
Bà hiểu, đời người như dòng nước: ai
rồi cũng phải trôi theo hướng riêng của mình. Con cái cũng vậy. Mình sinh chúng
ra để chúng sống, chứ không phải để quanh quẩn bên mình mãi.
Thương con – nhưng đừng nắm chặt.
Cho con – nhưng đừng dồn hết.
Già rồi, an nhiên là phúc lớn nhất.
Từ ngày hiểu điều đó, bà thấy lòng
nhẹ hẳn. Mỗi lần nghe tiếng trẻ con hàng xóm cười, bà mỉm cười theo. Mỗi khi
nấu thêm nồi chè, bà mang biếu vài chén. Ai nhận cũng cảm ơn, còn bà chỉ nói:
“Có chút ngọt, ăn cho vui.”
Không ai biết, bà đang tự tìm lại
niềm vui theo cách giản dị nhất. Không còn đòi con cái “báo đáp”, bà chỉ mong
chúng bình yên, sống tử tế. Thế là đủ.
Phúc phần của tuổi già, hóa ra chẳng
phải ở chỗ có bao nhiêu con lo, mà là còn biết mỉm cười khi ngồi một mình.
Một người cha, người mẹ thật sự hạnh
phúc – không phải vì được con chăm, mà vì hiểu được rằng: thương con là cho,
chứ không phải cho để được nhận.
Già rồi, điều quý nhất không phải ai còn ở cạnh, mà
là mình còn giữ được lòng hiền hậu, đủ bao dung để không oán ai, và đủ bình yên
để thương chính mình".
(Chuyện trên mạng)
P/s: Đúng là trách chút cũng được, buồn là đương nhiên nhưng đừng oán, tuyệt đối đừng oán. Và có con, là hy sinh tuyệt đối. Mong các bậc cha mẹ hiểu và nuốt trôi điều này. con cái nó tử tế, sẽ đối xử tốt với mình mà không cần phải gợi ý, đòi hỏi. còn không tử tế thì thôi không bàn làm gì nữa. Nên nuôi con để rồi đòi hỏi báo đáp thì thật là không nên. trộm vía.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét