Tối châm một ly trà hoa cúc tuần trước một zai thân mang từ SG
ra cho, ồ lên là sao biết em thích loại này. Chả nhớ zai giả nhời dư lào. Hôm đó
tụ tập bia gặp một zai thú vị lâu lâu roài, ôm ấp nhau như đúng rồi, gác chân
gác tay rồi mở mồm là của nợ, em với anh cả chục năm không gặp nhau ấy nhỉ rồi
lại của nợ hôm nay thế nào anh lại đi tông hồng rồi ôm vai bá cổ nhau đi giữa
phố gọi điện cho gái rồi dí vào tai mình, bảo thôi ông làm ơn giả nhời gái đi hộ
tôi, tôi nghe làm gì trời … vân vân và vân vân. Vui và yêu. Lâu lâu gặp nhau thế
này thôi là vui rồi. ngồi một vài tiếng nói chuyện và ngắm nghía thì đúng là dấu
ấn thời gian, sự khắc nghiệt trong cuộc sống đã chạm - khắc, chính xác là chạm và khắc lên những người đàn ông này. Đã buốt ruột vì các ông anh, dần là các
ông bạn… nên thôi, ở mức độ nào đó, đàn bà hãy yêu họ nhiều nhất có thể, thôi
phán xét căm ghét đòi hỏi ở họ. nếu không được thế, thì đàn bà, cứ sống cuộc đời của mình
thôi, đừng xuống quá tay với họ mà tội nghiệp.
Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Muốn,
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...
-
"Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng con người sẽ thay đổi nếu được nghe những lập luận đủ hợp lý. Nhưng thực tế thì ngược lại. Trong rất nh...
-
Trích note của FB Lê Hồng Lâm. Đọc thôi mà phát mê cái thư của anh này haha. "Anh Tần Phấn (Cát Ưu), một nhà phát minh khoa học t...
-
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua Trên con đường tu tập này, có một sự thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét