Sống sót sau một ngày học, xuống đến đường thì đúng là không
biết đi đâu về đâu J. Một trăm bốn mươi mấy con người cứ như bị tiêm một
liều an thần rất mạnh haha. Học với chả hành chả biết bao giờ thì thay đổi tư
duy rằng nó là tự nguyện, là phúc lợi. chứ không phải là bất cứ một sự cưỡng
bức nào haiz.
Đã bảo mang theo cuốn sách để đọc mà quên, gần chỗ ngồi thấy
một em mang đi một cuốn Suối nguồn dày khự. Cuốn này thì chỉ còn nhớ về sự cực
đoan của 2 nhân vật: nam nhân vật chính và cô bạn gái anh ta, hình như vậy. Nhớ
sự cực đoan này vì thấy cái MT/XH mình đang sống ngày càng trở nên ba phải/dĩ
hòa vi quý một cách đáng ngờ. Cs cần những cực đoan, nhất là những cực đoan để
thay đổi/tạo nên những thay đổi có tính cách mạng. Và nhớ nữa là cái nhóm dịch
cuốn này có một anh bạn của L, cái anh mà mình bảo L rằng: anh ta đã hoàn tất
cuộc đời mình. Anh ta đã từng học và sống ở nước ngoài, hình như là có Ý, đã về
VN làm giảng viên ở một trường DDH có bề dày, lấy vợ, sinh con, ổn định cs và
có một sự trầm tư mà mình nghĩ chỉ có được ở những người sống sâu. Thế nên mình
kết luận rằng anh ta đã hoàn tất cuộc đời.
Khi kết thúc buổi học, cô cầm cái cuốn SN đó đứng lên và
quên xếp lại cái mặt bàn của cái ghế có bàn đi kèm, vì thế mình không thể ra
được nếu không tự tay xếp cái mặt bàn đó vào. Mình định gọi cô ta lại và bảo
rằng: này chị, đọc sách mà làm gì khi cái mặt bàn chị để cản lối người khác thế
này. Nhưng lại thôi.
*
Hôm qua chuyển một cuốn sách tặng một em gái CT cũ, nay em
tag cảm ơn trên face. Một cuốn về bóng đá. Thì lại nhớ thời điểm khai sinh cái
dòng book này. Nhớ vì nhớ con người và không khí. Nhất là mr manager, nôm na
thế, chức danh ở đây không quan trọng. Mấy người team đó làm hết mọi việc để 3
cuốn đầu tiên của cái dòng đó có một ra mắt đủ gây ấn tượng, nhất là doanh số. Và
tất nhiên là mình thích cách làm của họ, ngưỡng mộ cái tinh thần và không khí
ấy. Đến giờ thì 2 trong số ấy đều đã theo đuổi con đường riêng và vẫn đắm đuối
với book dù đó không phải là cv chính của họ. Thế đấy, nên đời, vì thế còn vui. Mà tất nhiên là mình thích con người ta phải đắm đuối một cái gì đấy, nhất định phải đắm đuối một cái gì đấy :-)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét