Hôm qua ngày làm cuối tuần, về sớm, kịp chào một bác đang
vội về chuẩn bị cho con gái đến ngày bay du học. Cô gái nhà này đáng yêu, học
giỏi, xinh đẹp, nền nã. Nàng bảo: hôm qua mới đặt cọc xong nhà. Cười bảo vậy là
tốt quá rồi. Sáng thì một nàng kể sáng nay không đi tập thể dục vì xám trời,
vẫn dậy sớm đặt cháo, bỏ sữa ra cho bọn trẻ con. Mình vẫn thích
những người đàn bà dậy sớm lo ăn sáng tại nhà cho gia đình. Một chị gần trên nhà
thì trưng ảnh con gái trên face, mình ngỡ ngàng vì sự dịu dàng duyên dáng của
con bé, mình chỉ nhớ nó mang máng khi vài tuổi, giờ là thiếu nữ có một sự kế
thừa hoàn hảo từ mẹ, tuyệt không có tý nào sự phô trương chu môi chu mỏ của cái
đám teen xinh xinh bây giờ. Con cái, đúng là sự nghiệp lớn nhất của bố mẹ.
Nhớ cách đây quãng 2 năm, đã vô tình rất xúc động trước một
sự chỉn chu của một nàng trong trang phục của công việc. Không biết mình đã có
thể xúc động thế trước một vẻ chỉn chu bình dị. Sau những nhiễu loạn. Đúng là
sau những nhiễu loạn. Và quyết định, bước vào sự chỉn chu đó. Nên về sau, thỉnh
thoảng rất buồn cười trước một hô hào từ bên ngoài rằng vui đi chứ, tới đi
chứ… hay nôm na là xõa đi chứ. Rất buồn cười nhưng thôi, người ta không biết
mình và cũng không tự biết, nên chỉ buồn cười tý rồi thôi. Thiên hạ, hay tự cho
mình cái quyền đứng từ bên trên, bên ngoài, bên trái, bên phải để phán xét, dạy
bảo người khác phải/nên thế này, phải sống thế nọ. Thật là khôi hài! Nếu không
thể/không có ý định đứng vào địa vị của người khác để hiểu thì làm ơn yên lặng,
miễn cho những lời thiếu tử tế, những làm thương tổn, những đắng cay. Bây
giờ thì từ chối mang vác những điều đó vào đời.
Có nhẽ bắt đầu xuống bên kia
dốc rồi, sức có hạn, chịu không thấu ^^
(ảnh của Reds)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét