Thích cái cách đạo diễn khai thác cái tứ của: sự sợ hãi. Lần đầu tiên mình nhớ nó cụ thể như vậy trên phim.
Thích 3 cảnh của 2 cha con: khi cụ trở về sau đợt tra tấn, anh con trai bê cháo trắng vào cho cụ và cụ bảo: cha rất vui vì được ăn cơm với con. Rớt nước mắt. Máy quay xoáy vào động tác cụ cầm thìa nhỏ, múc một ít nước mắm rưới vào bát cháo. Nguyên sự giản dị của các món trên khay đã làm mình thích mê. Cảnh nữa là khi 12 chiến thuyền cập bờ để dân lên bờ, anh con trai đi kèm, máy quay xoáy vào cảnh anh bị thương tay đeo băng trắng, lặng lẽ quỳ trên phiến đá, cúi rạp đầu về phía cụ, đang đứng lộng gió trên mũi thuyền. Cảnh nữa là cuối phim, 2 cha con sau trận chiến, đi trong đồng lau lộng gió. Vô cùng đẹp, nhất là sau cuộc chiến sinh tử như thế.
Thích cả cảnh khi cuộc chiến tàn, ngồi giữa bề bộn, một cậu lính trẻ mời cụ đồ ăn, cụ bảo: bánh khoai đúng không? và lấy một miếng mà đầu tiên mình tưởng là cơm nắm xắt nhỏ. Ngồi ăn thản nhiên như ông già ăn cơm nắm khi ngồi bên bờ ruộng sau thửa cày.
Con người ta, chỉ có chia sẻ/thấu hiểu khổ đau, nỗi niềm riêng của nhau thì mới bên nhau được dài lâu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét