Khi bóc tỏi thì rình rập các bà họp bàn trung thu cho trẻ
con, Mẹ bảo khổ tao đã bảo rồi chúng nó cứ bàn đi mua gì tao đưa tiền nhưng cứ
kéo nhau sang đây, mình cười há há bảo ối rồi cụ trưởng ban mặt trận thì chạy
đâu cho thoát. Thanh béo thì kêu ca rằng có ông nào đó gọi điện bảo là mai khánh
thành cái nhà văn hóa thì ra dự, nàng thì tìm cách trốn, mẹ bảo mẹ ra được rồi,
mày ở nhà, cứ bảo bận gì đó. Hihi, doanh nhân nổi tiếng ở khu phố nó khổ thế. Ông
kễnh Liêm thì đi tối ngày, cấm có thấy mặt bao giờ. Hết câu cá đến đánh bóng đến
đón tiếp anh em bạn bè, giờ cơm nào cũng phải gọi. Nẫu hết cả lòng. Nếu có cái cuộc thi "Chân dung ông chồng kiểu vina", mình nghĩ ông này cũng phải đoạt được cái giải gì đó chứ không thể về tay không được.
Mà khi về đến đầu phố thấy ông tổ trưởng đang giả nhời pv
truyền hình, hóa ra là cái vụ thi khu phố văn minh sạch đẹp, nằm trong chuỗi
các hoạt động trung thu, mà phố này thì là ứng cử viên nặng ký giật giải hay là giật rồi cũng chẳng rõ lắm.
Khi trên đường bờ sông, đang lái xe bố ngoái đầu lại bảo lão già kia có con pơ giô đẹp quá, mình quay lại thấy một cụ khẳng khiu ngồi trên con xe đạp mảnh mai đang liêu xiêu giữa đường, ra đấy là con pơ giô, niềm say mê của cụ. Về nhà thấy có 5 con xe đạp, các loại, cả đi được cả không đi được. Xe máy cũng 3 con trong đó có con 82 cũ, tối hôm sau 2 chị em lôi ra đi xem rước đèn, nàng T ga bốc quá lúc dừng lại nó xì khói đen thành cuộn lên, lại kẹt trong đám rước, dắt có cả cây số, hết hồn đồ cổ ^_^. Về nhà T nhanh nhảu tường trình, cụ cau mày bảo vô lý tao đi cả đời có bị làm sao đâu. con Tú phang ngay: ông mới đi xe này có mấy tháng mà kêu đi cả đời (hớ hớ). Các cụ là cứ phải cẩn thận với lũ trẻ ranh, cả cụ già lẫn cụ trẻ ^_^.
Nàng Tú thì đợt này có lẽ là thích nhất màn mình và nàng đối đầu, chìm trong nước, đẩy nhau từ thành bể bên này sang thành bể bên kia, khi nào không nhịn thở được nữa thì nổi lên, đẩy qua đẩy lại. Nàng rất khoái chí :-).
...
Khi trên đường bờ sông, đang lái xe bố ngoái đầu lại bảo lão già kia có con pơ giô đẹp quá, mình quay lại thấy một cụ khẳng khiu ngồi trên con xe đạp mảnh mai đang liêu xiêu giữa đường, ra đấy là con pơ giô, niềm say mê của cụ. Về nhà thấy có 5 con xe đạp, các loại, cả đi được cả không đi được. Xe máy cũng 3 con trong đó có con 82 cũ, tối hôm sau 2 chị em lôi ra đi xem rước đèn, nàng T ga bốc quá lúc dừng lại nó xì khói đen thành cuộn lên, lại kẹt trong đám rước, dắt có cả cây số, hết hồn đồ cổ ^_^. Về nhà T nhanh nhảu tường trình, cụ cau mày bảo vô lý tao đi cả đời có bị làm sao đâu. con Tú phang ngay: ông mới đi xe này có mấy tháng mà kêu đi cả đời (hớ hớ). Các cụ là cứ phải cẩn thận với lũ trẻ ranh, cả cụ già lẫn cụ trẻ ^_^.
Nàng Tú thì đợt này có lẽ là thích nhất màn mình và nàng đối đầu, chìm trong nước, đẩy nhau từ thành bể bên này sang thành bể bên kia, khi nào không nhịn thở được nữa thì nổi lên, đẩy qua đẩy lại. Nàng rất khoái chí :-).
...
Con người, cs nơi đây cứ như thể đã được cố định, neo vào
như vậy, không thấy ai đặt câu hỏi về thế nào là sống, thế nào là bình yên, như
cái lũ thiêu thân thành thị. Không vật vã nay hỏi thế này, mai thắc mắc nọ. Họ
cứ sống thế thôi, đơn giản, hồn nhiên, ổn thỏa cả. Có vẻ vậy.
Và cs chỉ cần không có tiếng súng, là bình yên, vậy thôi nhỉ,
có gì cao siêu đâu. Chỉ có mình mong là có thêm những công trình văn hóa dành cho số đông như rạp hát, xem phim, công viên với thật nhiều trò chơi free cho bọn trẻ con, quảng trường đẹp cho trai xinh gái đẹp chụp ảnh hay ngồi bên nhau mút kem... kiểu kiểu thế. (Có cái bảo tàng thì không biết có thiết thực không hay chỉ để cho có). Để bớt cái kiểu a lô xô trên bàn nhậu, lao tiếp vào karaoke, rồi mâm cao cỗ đầy đi lễ mải miết, trẻ con thì cứ iphone, ipad, TV hay ngang nhiên ngồi bàn nhậu, lọt thỏm trong phòng karaoke, đại loại thế ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét