Hôm qua có một chị ở SG trên face cmt rằng không ngờ kịch ở
HTT hay thế. Mình từng choáng váng khi xem vở, hình như là Đạo học, ở đây, cách nay cũng quãng cả 2-3 năm.
Trở lại HN, vài năm nay có kịch để xem, và mình tưởng nó đủ với mình nhưng hóa ra không hẳn, với mình thì không ăn thua bởi mình thích cái kiểu của SG hơn, những vở nó đời hơn, nhỏ nhẹ mà thấm thía hơn chứ không hô hào, lúc nào cũng thấm đẫm chính trị, lý tưởng và những thứ tinh thần có vẻ to lớn, nôm na thế như kịch của HN, hoặc kinh điển một cách mệt mỏi. Nhớ khi xem ở HTT, bước vào rạp thì cả không gian đã được ướp trước trong hương sả, toàn bộ nhân viên phục vụ hướng dẫn đều mặc đồng phục theo set của cái vở ấy, trẻ trung, lịch sự. Và vấn đề ở đây là thái độ làm nghề, cái này HN thì còn chưa biết kết luận thế nào. Và cái thông điệp của vở ấy nó gần như tát cho mình một cái. Đó là cái mình cần, đó là thứ mình muốn, một cảm giác đau đớn, choàng tỉnh chứ không phải là bất cứ một thứ gì hờ hờ đi qua. Đặc biệt khi làm khán giả của nhà hát/sân khấu trực tiếp, để chỉ duy nhất một lần được có cái cảm giác ấy, trực tiếp từ người biểu diễn tới người xem, duy nhất, không bao giờ lặp lại. Sự giao cảm ấy. Đó là lý do tại sao cứ phải làm khán giả nhà hát/sân khấu trực tiếp, tại sao cứ khi có ai nhắc về kịch SG mà mình đang ở HN là lên cơn đau ^^
Trở lại HN, vài năm nay có kịch để xem, và mình tưởng nó đủ với mình nhưng hóa ra không hẳn, với mình thì không ăn thua bởi mình thích cái kiểu của SG hơn, những vở nó đời hơn, nhỏ nhẹ mà thấm thía hơn chứ không hô hào, lúc nào cũng thấm đẫm chính trị, lý tưởng và những thứ tinh thần có vẻ to lớn, nôm na thế như kịch của HN, hoặc kinh điển một cách mệt mỏi. Nhớ khi xem ở HTT, bước vào rạp thì cả không gian đã được ướp trước trong hương sả, toàn bộ nhân viên phục vụ hướng dẫn đều mặc đồng phục theo set của cái vở ấy, trẻ trung, lịch sự. Và vấn đề ở đây là thái độ làm nghề, cái này HN thì còn chưa biết kết luận thế nào. Và cái thông điệp của vở ấy nó gần như tát cho mình một cái. Đó là cái mình cần, đó là thứ mình muốn, một cảm giác đau đớn, choàng tỉnh chứ không phải là bất cứ một thứ gì hờ hờ đi qua. Đặc biệt khi làm khán giả của nhà hát/sân khấu trực tiếp, để chỉ duy nhất một lần được có cái cảm giác ấy, trực tiếp từ người biểu diễn tới người xem, duy nhất, không bao giờ lặp lại. Sự giao cảm ấy. Đó là lý do tại sao cứ phải làm khán giả nhà hát/sân khấu trực tiếp, tại sao cứ khi có ai nhắc về kịch SG mà mình đang ở HN là lên cơn đau ^^
Và nói không quá, một trong những lý do để đi SG, luôn là để
xem kịch.
P/s: À mà nhớ khi đó đi xem vừa khi HM kết thúc bài PV với NS Ái Như thì phải, nên xúc tác và thông tin từ bài PV và người đi PV cũng làm cho việc đi xem có cảm xúc hơn :-)
P/s: À mà nhớ khi đó đi xem vừa khi HM kết thúc bài PV với NS Ái Như thì phải, nên xúc tác và thông tin từ bài PV và người đi PV cũng làm cho việc đi xem có cảm xúc hơn :-)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét