Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

nó lại hay biết bao,

 "Năng lực của sự từ bỏ!

Người ta luôn dạy bạn phải có đi. Phải đạt được. Phải thành công...phải nắm bắt cơ hội!

Nhưng có bao giờ bạn tự thấy, sự từ bỏ. Sự nói không. Sự không nắm bắt...nó lại hay biết bao nhiêu?

Một quyết định đầu tư bạn đã nói không

Một lời mời hợp tác bạn nói không

Một cơ hội để yêu ai đó tốt hơn người yêu cũ bạn đã nói không

Một lời từ chối buổi nhậu với đám bạn hay người nào đó

Một lời có nghĩa là một cam kết dính mắc

Mà đã dính mắc thì sao tạo ra gì đó

Một cái có thêm sẽ tạo ra gì đó

Một lời chấp nhận sẽ tạo ra gì đó

Một cơ hội thành công sẽ tạo ra gì đó

Những cái tạo ra gì đó. Có thêm gì đó. Đạt được gì đó như cái cây cắm rễ sâu vào đời sống

Mà càng sâu thì càng chấp chặt

Càng sâu thì càng khó nhổ

Càng sâu thì càng sinh sôi

Chấp chặp- khó nhổ- sinh sôi chẳng phải khổ và luân hồi!

Còn nói không ư?

Bạn không bị lừa

Bạn không trả giá

Bạn chắc chắc sẽ không sai vì bạn đâu có làm

Bạn không phải lo lắng và chịu trách nhiệm

Bạn không thêm gì đó

Bạn không lấy nữa

Bạn dừng lại

Bạn rút lui

Bạn bứng rễ

Bạn chấp nhận sự dần mất hiện hữu

Bạn chấp nhận chẳng có ai để bám chặt để sinh sôi!

Của Chef Long Châu


Không lấy nữa. Dừng lại. Rút lui. 

Bình huệ này cắm hồi nhà cũ, đâu cũng gần 10 năm. Là bình huệ hiếm hoi cắm trong đời. Giờ chẳng còn hoa hoét gì nữa, à có láng nếu thấy sẽ mua và cắm 3 bông trong chừng mươi ngày. vì thơm và gọn. dọn cũng dễ. giờ ngại cắm hoa vì ngại dọn ^^. Giờ sợ mọi thứ bị bầy ra. Kiểu lễ lạt là hãi nhất luôn. Đông người chào hỏi ăn uống tóe loe... vô vị thật sự. Mỗi người cứ sống gọn gàng đời mình, đừng làm phiền não, gánh nặng của người khác là quý vô cùng rồi. Đúng là đến một độ tuổi nào đó, đừng đan đan mắc mắc vào đời nhau chi nhiều cho khổ. 

Về sự không thêm vào, chứ chưa dám nói là từ bỏ, đã bắt đầu cảm nhận được cái hay của nó. khi vào tuổi U50. xợ thật, thế mà đã gần 50 ôi chao. Từ chối/im lặng được trước 2 lời rủ nhậu là đã thấy êm lắm ^^. 

Nếu biết đến một ngày lại thú sự từ bỏ như bg thì 15 năm trước đã có sự cb để rút lui. giờ ý thức được thì cũng phải mất đến mươi năm nữa. Cđ luôn là những bài học nối tiếp và lúc nào cũng thấy hối hận vì đã không biết sớm hơn. Dù biết hối hận cũng chả để làm gì, nhưng cảm xúc ý nghĩ nó thế haida. Thôi cứ hối chứ nhể kk

Hôm lâu lâu vô tình gặp một tút trên fb: "Thế giới này thật đẹp, nhưng nếu có kiếp sau tôi không đến nữa...." tự nhiên lại rơi nước mắt. 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...