Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

linh tinh về tuổi già,

 "Tôi có bà chị quen ở tuổi U70, có được bao nhiêu tiền dồn hết đưa con gái mua đất xây nhà. Giờ đau khớp đi lại khó khăn, sống chung nhưng con rể khó chịu hay bắt khoan bắt nhặt, mắng chó chửi mèo đá thúng đụng nia. Bả kể nhiều hôm cứ lang thang ngoài đường mong hết ngày, ngại không muốn về nhà vì không khí căng thẳng, mà dọn đi thì không có tiền để đi. Từ đó, bả stress và mất ngủ, sức khoẻ càng xuống dốc. Bả cay đắng: “ Tiền đưa nó hết, tưởng vợ chồng nó chăm lo cho mình. Có ai ngờ…”

Đây là trường hợp mà người lớn tuổi đã đặt cả cuộc sống và “sinh mạng” mình vào tay người khác, dù đó là người thân. Một sai lầm khá phổ biến mà không ít người lớn tuổi mắc phải. Giờ có hối thì đã muộn

Tuổi già mà sống phụ thuộc là rất dở.Ngoại trừ những trường hợp sức khoẻ suy giảm buộc lòng phải nhờ cậy con cháu, người thân. Còn không mình phải chủ động cuộc sống vủa mình. Sống phụ thuộc là bi kịch, không ai muốn.

Để có một tuổi già không phụ thuộc, ngay từ trẻ, nhất là khi bước vào tuổi trung niên, chúng ta phải có sự chuẩn bị. Theo tôi, có 4 điều ta cần thực hiện:

- Một là, chuẩn bị sức khoẻ. Sức khoẻ thì không ai dám nói trước, rất hên xui nhưng nếu ta ý thức thức gìn giữ thì hên sẽ nhiều hơn. Chú ý ăn uống điều độ, vận động thường xuyên và tránh stress, xem như ta đang đi đúng hướng. Chăm sóc bản thân tốt ngay khi còn trẻ là nền tảng để có sức khoẻ bền lâu. Thể chất ta khoẻ mạnh, tinh thần minh mẫn, ta độc lập được cuộc sống và không cần phụ thuộc vào ai. Đó là chưa nói, chỉ có khoẻ, ta mới có thể tận hưởng cuộc sống và có một tuổi già an yên

- Hai là: chuẩn bị tài chính cho kĩ, chắc. Tôi hay nhắc đi nhắc lại trong nhiều bài viết của mình về vấn đề này. Tiền là tấm khiên bảo vệ, là tấm lưới an sinh tốt nhất cho người già. Tiền sẽ giải quyết hầu hết những vấn đề ta gặp trong cuộc sống. Người già, khi sức yếu không còn khả năng bươn chải quăng quật ngoài đường lại càng cần tiền phòng thủ. Còn tiền còn được người đời và ngay cả con cháu tôn trọng. Hết tiền coi như thành gánh nặng. Hơi phũ nhưng thực tế đời này nó vậy. Mà người lớn tuổi cần chuẩn bị tiền và giữ tiền cho chặt, gởi ngân hàng hay mua vàng, mua nhà cho thuê là những phương án an toàn. Chớ say máu dồn hết đầu tư vào những lĩnh vực mình không rành rẽ mà mang hoạ. Tuổi này nên giữ tiền tốt hơn là kiếm nhiều tiền bằng đầu tư mạo hiểm

- Ba là: luôn chừa cho mình con đường lùi trong mọi tình huống. Chớ nên dại dột sang tên giao hết nhà cửa tài sản cho con cháu khi mình còn sống. Không phải đứa con nào cũng tệ nhưng chúng ta không chắc có thể sống hoà thuận với dâu, rể. Đừng đặt mình vào sự rủi ro, đừng nắm lưỡi dao trong con dao sinh mệnh của mình. Không chỉ nhà cửa, tất cả những thứ khác cũng vậy, ta phải là người chủ động, là người đưa ra quyết định chứ không sống bằng quyết định của người khác

- Cuối cùng: hãy độc lập trong cảm xúc. Nhiều người thương con cháu nên tự nguyện trở thành Osin toàn thời gian. Điều này cũng tốt nếu điều đó làm ta vui, hạnh phúc nhưng nó không nên là lý do để ta trông đợi sự đáp đền

Tuổi này, ta phải nói lời tạm biệt nhiều người thân, bạn bè, ngay cả người bạn đời cũng có thể ra đi trước ta. Vậy nên, tuổi này nhiều người bỗng trở nên yếu đuối, cần nối kết tình cảm, cần quan tâm và thậm chí là vay mượn, dựa dẫm về cảm xúc. Nhưng hãy nhớ, ta đang vận hành theo đúng quy luật của vũ trụ. Tuổi này, ta cũng cần độc lập về cảm xúc. Ta cần dùng sự khôn ngoan, sáng suốt để nhìn thấu bản chất của sự việc. Và khi nội lực ta đủ lớn, ta không cần vay mượn, dựa dẫm vào tình cảm của ai để sống vui

Khi không phụ thuộc, ta không chỉ có cơ hội để sống cuộc đời mình muốn mà còn giúp con cháu thấy an tâm, nhẹ nhõm

Những người già khôn ngoan luôn biết cách thiết kế để phần đời còn lại có thể nhẹ nhàng vui vẻ

Không có gì chắc chắn 100%. Đời luôn có biến số.

Nhưng khi ta hiểu được điều đó và có tâm thế sẵn sàng đón nhận. Ta đã thắng đời 1-0."

Của Mr Do Hung

https://www.facebook.com/sau.hung.9

Cmt:

Phan Nhật Thắng

 i) Người già VN giống trẻ con ở chỗ thiếu khả năng tự lập. Người già thiếu khả năng tự lập về tình cảm và giá trị sống, nên người già ở VN đều sống cuộc sống buồn tẻ nhàm chán, phải neo vào con cái cả về tình cảm lẫn vật chất để cảm thấy ý nghĩa, không biết cách tận hưởng cuộc sống lúc già, thích thú chăm cháu chăm con nấu ăn quét dọn hầu hạ con cái dưới danh nghĩa "tình thương", rồi con thiếu quan tâm hỏi han lại quay ra trách móc.

 ii) Mọi người quá ám ảnh tuổi già. Thậm chí cả một cuộc đời dài lao lực tích góp và chịu nhục với con cái chỉ để mong được dựa dẫm vài tháng năm đau ốm bệnh tật cuối đời. Có đáng không?

Vấn đề là mình chẳng bao giờ biết thời điểm mình sẽ chếc.

Nhưng tại sao phải khổ sở vậy? Mình có thể không được chọn mình sinh ra thế nào, nhưng có thể chọn thời điểm mình ra đi mà?

An tử là một nhận thức rất văn minh, giải quyết được rất nhiều bi kịch của con người.

Thực ra sống cuộc đời đến 70 tuổi là quá đủ rồi. Chẳng biết bạn còn muốn kéo dài tuổi thọ của mình thêm để làm gì nữa khi bản thân đã không còn nhiều giá trị và đã trải nghiệm đầy đủ mọi sắc thái đời sống.

Tất nhiên nếu bạn còn tham sống thêm nữa để "hưởng" thì thôi xin không có ý kiến.

An tử nên được triển khai rộng rãi hơn. Cái chếc chỉ là một sự tiếp nối, không có gì đáng sợ cả. Rồi chúng ta ai cũng sẽ vui vẻ, không làm khổ sở nhau. Cha mẹ không chịu đau đớn thể chất và tinh thần, con cái không bị gánh nặng chăm sóc và cảm thấy day dứt lương tâm. Không thêm drama.

Tất nhiên cũng chẳng hy vọng gì nhiều văn minh ở một quốc gia thứ 3 nghèo đói đông đúc lạc hậu dân trí thấp giá trị đổ vỡ như ở đây tham sống thọ tham con đàn cháu đống tham tiền bạc tham khỏe mạnh....

 


Đúng là nỗi xợ cái chết ở chúng ta quá lớn, đè cả lên đời sống.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...