Ở mức độ nào đó, chúng ta cần rất
nhiều điều để đi qua nỗi đau. Bởi có thể vĩnh viễn chúng ta không thể đi qua được
nỗi đau, mà ta đã bị đóng đinh vào. Cảm giác cứ thỉnh thoảng bị một mũi tên bắn
ngập vào thân thể, lại đau từng cơn. Và trước hết là tuyệt không cần những cảm
thán thương xót, đôi khi thấy sợ sự thương cảm của số đông. Chỉ chọn/nhặt được
ra một số, và mình, nghiêm cấm mọi thương xót kiểu thế chạm đến các cụ, trong
chừng mực có thể. Trong trùng trùng công việc liên quan, thích một câu của anh
cả là: chiến đấu thôi. Thích những vòng tay của các anh họ và bạn bè. Chúng ta
đủ sức mạnh để tiếp tục, chắc là thế rồi.
Khi ngồi ở sở CSGT giải quyết cái
xe, nhìn ra sân nắng lên, hình dung ra cách Liêm sẽ lái xe vào sân như thế nào,
với phong thái điềm đạm, hầu như luôn là thế. Em không thể hỏi tại sao vì không
bao giờ có câu trả lời cả. Em đã nói với anh chưa, rằng chúng ta là ngọc trong
tay nhau, em đã nói với anh chưa rằng, cs còn rất nhiều điều tốt đẹp, giản dị
thôi, cần phải hưởng thụ. Tiếc nuối này, nếu không tự ngăn, em có thể rơi vào tự
hủy. Chẳng nên thêm vào những bi lụy như thế, nhỉ!
Năm nay em đã nghĩ gửi hoa gì tặng
Thanh vào dịp tổng kết cuối năm, em đã nghĩ bọn trẻ thì mặc áo dài kiểu gì vào
dịp tết... Nghĩa là em đang đi những bước viên mãn và yên bình, rồi một lần nữa, bị ném thẳng xuống vực, chạm đáy đau điếng, ngẩng lên vẫn thấy ánh nắng phía trên, em biết
mình sẽ về lại mặt đất dù chưa biết lâu hay mau, em biết cách về lại, chỉ là,
thời gian thì không thuộc kiểm soát của em.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét