Khi a.Q ra đi vào 2013, L-T-T ra
đi vào 2014, cái chết đã trở thành ám ảnh. Giờ mỗi tối muộn chuông điện thoại
reo hay ai có câu: biết chuyện gì không?! Là tim muốn nhảy ra ngoài. Và đúng là
giờ cần một chút may mắn để giữ những người còn lại bình an. Từ trước tới giờ,
chẳng bao giờ nghĩ đến sự may mắn trong đời, bởi mọi nỗ lực chủ quan là điều cần
tập trung, không mong chờ gì ở sự may mắn cuộc đời nếu có chăng, dành cho. Và mọi
người trong gia đình cũng đã sống như thế. Như L-T đã bằng công sức của mình,
có được nhiều thứ người khác ngưỡng mộ, như bố mẹ, anh chị cả và chắc chắn là
mình tự hào về tất cả điều ấy, để giữ được bình yên sau lưng, như ngọn núi để tựa
vào. Để tin rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, chúng ta vẫn mỉm cười vì đã sống
bằng sức lao động và lòng tử tế mà khi làm người, chúng ta phải vậy.
Và Thanh thân yêu, em biết chị chịu
nhiều thiệt thòi như đa phần những người đàn bà khác ở cái đất này. Nên hãy
coi như đây là một giải thoát nhé, yên lành, phúc lạc trong một cảnh giới khác
như chị xứng đáng được nhận.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét