Vào mùa tổng kết. Giờ, không dám tổng kết gì cả. Tự nhiên rất
sợ.
Nói với bạn rằng, từ trước khi Liêm nằm xuống, gần như không
một cái gì có thể chạm vào tôi, không một cái gì từ bên ngoài có thể làm tôi
đau đớn. Khi Liêm nằm xuống, chính thức tôi đã trúng đạn. Và biết sợ. Nhìn đâu
giờ cũng thấy hắn, từ khi ngồi xuống gọi cốc cà phê cũng thấy hắn, từ ngồi bàn
ăn cũng nhìn ra cách hắn đi mời rượu với nụ cười trên môi, một cách mời rượu mà
mình không thể hài lòng hơn, từ khi nghe một đĩa nhạc... hôm qua thì nghĩ về lần
vì tức tối gì đó, mình viết một dòng chửi hắn trong ngăn tủ quần áo của hắn hồi
cấp 1 thì phải, viết bằng bút bi, vì không biết làm gì hơn. Nghĩ về 2 cái đồng
hồ điện tử cả 2 anh em có đầu tiên bố mua cho, cũng hồi cấp 1. Về lần dằn dỗi đập
chân bùm bụp trong chậu nước khi mẹ rửa chân tay chỉ vì sao mình bị lôi cổ về
mà hắn thì không...
Sáng thì từ trong lòng, thực lòng muốn nói lời cảm ơn, và đã
nói lời cảm ơn với những gì đang được nhận, đang có, trong môi trường cv, nhân
một cái tổng kết nho nhỏ.
Mọi thứ, nếu được, có thể nói là hoàn hảo, ngoại trừ việc
thiếu hắn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét