Ngày còn Jaguar, một cuộc chơi của T-L và những người bạn, đốt
kha khá tiền. Về sau bố còn nói cho mãi, em thì chỉ cười bảo rằng cần phải đốt
tiền thế thì mới kiếm được chứ. Em nói lấp đi thế thôi có lẽ vì em thích J, đâu
được 2 năm, em vẫn đặc biệt thích J. Thích những lần ngồi quầy uống rượu, thích
đưa đón Tú xinh ra đấy chơi, thích không khí bạn bè những dịp lễ tết luôn là
kinh khủng vui, thích những lần tay xách nách mang vì mua đồ cho J khi thì cùng
T, khi thì em tự đi mua hộ. Bỗng hôm nay đọc lại một đoạn em viết thời còn J em
lại nhớ. Nhớ nhất một lần, trời mưa, kiếm cả J chả có mảnh áo mưa nào, L lao xe
máy vào gần cửa cho em lên, bảo chui vào áo anh nhé, rồi 2 anh em đội mưa về, cười nhăn nhở suốt đoạn đường,
về đến nhà ướt nhẹp vẫn cười như dở. Em vui vì chỉ cần đi với L thì đâu em cũng
cười cả, em biết với mình như thế.
Khoảng 2 hôm nay em đã thôi được những cơn khóc bất chợ không kìm lại
được. Nhưng em lại bị cái triệu chứng không tin vào sự ra đi của L-T-T và cứ phải
thuyết phục mình mất một lúc vào mỗi sáng cứ như kiểu bị mất trí nhớ 24h, mỗi
sáng ra lại phải khởi động một tý, chạy lại dữ liệu ấy để có thể bước chân xuống
giường, xem hôm nay thì mặc gì...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét