Kết thúc Những ngọn nến cháy tàn có một chút chấn động. Lại vẫn là Márai Sándor.
Đúng là bi kịch của “những kiểu người
khác nhau” lại, vì một lý do/hoàn cảnh nào đó gắn kết/có mối liên hệ với nhau
trong cuộc đời, đi đến chỗ hủy hoại nhau và hủy hoại chính mình. Có cần thiết
phải thế không?! Cái cuộc sống này, của mỗi cá nhân không quá ngắn ngủi, cũng
chẳng quá dài để túm cổ nhau vào những bi kịch từ sự đam mê của cái tôi quá lớn.
Nếu không vượt qua được thì cứ tự hủy hoại mình đi, đừng kéo thêm ai vào. Còn khối
điều tốt đẹp hơn cần làm, cần xây đắp, cần hưởng thụ, việc gì phải thế.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét