“Lấy lòng người
khác, không bằng tự mình sống hạnh phúc!
Con người,
thà rằng cô độc, cũng không cần dối lòng; thà rằng nuối tiếc, còn hơn tranh đấu
thiệt hơn.
Chuyện quá khứ,
như đá mòn trong nước, như gió thổi mây trôi, ta nên xem nhẹ.
Trải qua nhiều
thăng trầm cuộc sống, tâm phàm nên yên xuống.
Thời gian quá
nhanh, cuộc đời quá ngắn, nếu hiểu như vậy, hãy nên trân trọng nó!
Người hay phiền
muộn chính vì 12 chữ: không buông được, nghĩ không thông, không nhìn thấu,
không quên được”
(phapgiangtrongdoisong)
Theo
LanfranceP/s: Mà tự nhiên nghĩ: Hạnh phúc/Hạnh phúc quá, theo nghĩa đủ đầy mọi nhẽ, có một điểm bất cẩn là sẽ trở nên dần mất khả năng thấu cảm/thấu hiểu. Cứ quan sát kỹ là thấy.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét