Lâu lắm mới nghe lại Căn nhà xưa, TN, đủ để rơi nước mắt.
"Em có nhớ căn nhà xưa bên khu
vườn cải
Nơi những sớm mai nằm nghe
Nắng giòn trên mái
Ở đó có những lũ sên bò quanh
Những vết nứt rêu tường xanh
Có giếng nước soi trời trong
Ở đó có lá cuốn dây ngoài song
Có gió mát đêm bình yên
Có những tiếng chuông gần lắm
Pha hoà tiếng cầu kinh
Ngân nga vang qua sân giáo đường
Từng ngày nghe đã quen
Ở đó có những tháng năm buồn tênh
Khốn khó quyết nuôi tình duyên
Đã trốn thoát qua nhiều phen
Ở đó ngó thấy nghĩa trang kề bên
Có tiếng khóc hơi đèn nhang
Có những sớm em tìm đến
Với những đóa hồng khép nép giữa
vòng tay ôm
Nghe sau lưng em có chiếc lá mừng
Đã đổi màu
xanh lấy hương nồng"

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét