Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

16/1

Ăn, ngủ ở viện gần tuần, rồi lại thấy cái tha nhân này làm nhiều điều vô vị. thôi thì cái âu cũng là cái liễn. khi cụ vài ngày không đi ị được, loay hoay tìm cách thì  mới cười rú bảo đấy mẹ thấy nhá, chỉ ăn với ị được thôi cũng đã là phúc phần lắm. cụ giường bên thì bí đái đến khổ. đấy, cứ thử không đái không ị được mới thấy sáng ra ngồi được vào cái toilet thì cũng nên cười rằng đời mình thế là khá may. thế nhưng rồi, khi khỏe mạnh chúng ta lại quên ngay, đặc biệt bọn còn khỏe thì gần như lúc nào cũng lao đầu vào vô số thứ: kiếm tiền, mua sắm, ăn chơi, tranh cướp của nhau... thật là cái giống người, như bị giời đày. thế xong bận rộn đầu tắt mặt tối thì không ít người ra cái chiều hãnh diện, cũng buồn cười.
chiều tối qua xuống đến HN, gội được cái đầu, làm được bộ móng đỏ đun yêu thích, mua được bó hoa thược dược cắm cho đời nó tươi.


1 nhận xét:

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...