Nhân
dịp chị em đòi quà...
Nguyễn Ngọc Tư
Má tôi cả đời sống ở nông
thôn. Bà chưa từng nhận hoa hay lời chúc tụng nào vào 8/3 hay 20/10. Nhưng má
không buồn. Đám ruộng má tôi coi năm nào cũng trúng mùa hơn những đám ruộng
trong xóm, vốn được chăm sóc bởi những ông nông dân thứ thiệt. Bà nhạy cảm với
cây cỏ, nắng mưa, không chống chỏi thiên nhiên mà nương theo nó. Má tôi nổi
tiếng coi trời giỏi, làm ruộng mà đoán định được thời tiết coi như chắc ăn một
nửa mùa rồi. Bác Tám, dượng Hai, chú Sáu… ai cũng nể trọng má tôi, cũng ngóng
coi má tôi rục rịch làm gì với đám lúa để học theo, chuyện gì có tay má là ngon
lành cả. Má xa lạ với cái câu mà những người phụ nữ quê khác hay thở dài ở đầu
môi, “cái phận đàn bà mình…”
Chị tôi thì lấy chồng về chợ
đã hai mươi tám năm. Chị chưa từng nhận hoa hay những lời chúc tụng vào 8/3 hay
20/10. Chị cũng không buồn. Chồng chị tử tế nhưng cù lần, nghĩ cứ thương nhau
là được, cần gì phải bày nhiều trò. Chị giúp anh coi xưởng đồ gỗ, quản hơn hai
chục nhân công, lúc rảnh còn thiết kế ra nhiều hoa văn, chi tiết khá đẹp. Đồ gỗ
của xưởng anh chị, vì vậy được ưa chuộng bởi tính độc đáo. Chị nói ít, không
hay lườm nguýt nhưng làm gì chắc đó nói gì chắc đó, vậy mà chuyện lớn nhỏ gì
chồng cũng tham khảo, và nếu có tranh cãi cũng trên tinh thần tương kính. Chưa
có việc gì mà chị phải trông chờ chồng, với cái lý do người ta hay viện đến
“bởi mình là đàn bà mà…”
Hai người phụ nữ này, tôi
nghĩ, không cần ai giải phóng, bởi họ đã giải phóng mình rồi. Tôi hay thấy trên
mạng những câu được cho là đầy nữ quyền, kiểu như “bạn có thể biến đàn ông
thành nô lệ chỉ với chiếc xương quai xanh gợi tình”, mắc cười vì rốt cuộc chị
em vẫn cứ đánh giá cao đàn ông, vẫn cứ lao tâm khổ trí làm sao để đánh gục được
họ, đè đầu cưỡi cổ họ. Rốt cuộc phụ nữ luôn nói rằng mình giỏi nhưng khi ra bãi
gửi xe vẫn chờ người đàn ông nào đó dắt xe ra giùm. Chờ đợi, kiểu gì thì cũng
dở, dù là chờ đợi một cử chỉ ga lăng của người khác.
Tôi nghĩ rằng
phụ nữ chỉ thực sự mạnh mẽ khi họ không còn ý thức cái sự - phụ -nữ của mình
nữa. Mở báo ra thấy viết về những người phụ nữ làm phu hồ, làm cửu vạn, đạp
xích lô… chúng ta hay kêu lên không thể như thế được họ là phụ nữ mà, nhưng
biết đâu người trong cuộc ấy vặn lại “sao lại không ?”. Cái tâm lý nháo nhác
chờ quà tặng, đợi tiệc tùng vào những dịp 8/3, chị em dần đánh đồng ý nghĩa của
“giải phóng” chính là “nổi loạn”, “đòi quyền lợi”. Cảm giác như một màn diễn
đông người sau tiếng hô “action”, cứ 8/3 đàn ông bắt đầu nịnh nọt chiều chuộng
quà cáp, phụ nữ tụ tập rủ nhau ngồi quán bia, tự huyễn hoặc mình là đang được
coi trọng đã được giải phóng. Nhưng năm ba ngày thì thấm tháp vào đâu so với
365 ngày ? Chính vì không thật lòng tôn trọng nên giờ đám đàn ông bắt đầu so
đo, ủa sao không có ngày nào cho tụi tui ? Dĩ nhiên đàn ông so đo thì cũng
chẳng ra gì.
Tôi thích những người phụ nữ
tự tại và tự trọng đến mức coi như đàn ông biến mất rồi. Họ làm đẹp vì chính họ
chứ không vì ánh nhìn của đàn ông, để quyến rũ đàn ông; họ làm việc vì họ
muốn chớ không phải chứng tỏ mình cũng mạnh mẽ. Họ trèo thang tre xóc nóc lại
mái nhà, bưng bê vô đất mấy chậu cây, đóng đinh lên tường treo mấy cái ảnh…
Thích gã nào thì cứ chạy đến bảo em thích anh rồi đó, anh nghĩ sao ? Trong đầu
họ không có khái niệm trâu và cột.
Sống được như thế thì không
phải ngồi chờ được tặng quà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét