Thứ Năm, 23 tháng 4, 2009

Dòng kết phim,



Cô nàng xinh đẹp Tây nguyên bảo dạo này sách gì hay gợi ý đi, tớ chẳng biết đọc gì. Để em gửi nhé. Dạo này em mua nhiều hơn bao giờ hết, vì em chỉ có mỗi việc ăn, cà phê, đọc sách, lang thang và yêu thương thôi, he he nên gần như ngày nào cũng đi mua sách, cứ mua rồi đọc chéo cuốn nọ sang cuốn kia, đọc 3 cuốn cùng lúc, ngó lại thấy chả cái nào kết thúc cả. Thật là yêu quá cơ!

Hôm qua xem lại phim Ấn Độ mà đã rất ấn tượng, nhớ ra được tên phim, hình như là Người trùng tên. Đó là Gogol. Người bố có một câu dành cho cậu con trai là: Tất cả đều từ áo choàng của Gogol mà ra. Và đến khi Bố mất, khi chàng trai trưởng thành mới hiểu ra ý nghĩa cái tên mình mang. Và khi rời hoàn toàn khỏi vòng tay gia đình, anh mới thực sự cảm thấy tự do của mình. Và mình khâm phục, ngưỡng mộ cái gia đình/đại gia đình của người Ấn. Thực sự tuyệt vời! Dòng kết phim: dành tặng cho Bố Mẹ, những người đã hy sinh cả cuộc đời cho chúng ta.
Đó là dòng nước chảy xuôi, miên viễn.

Hôm qua, một Mr bảo có nhớ anh không? Cười bảo em thì lại nghĩ rằng anh đã quên được em. Thành thực thì em không muốn thế nhưng nên thế. Mà biết đâu, cứ phải có ai đó để nhớ, để thương, để yêu bên cạnh cái cs vốn đã quá bộn bề và mỏi mệt, như một niềm an ủi, hoặc một niềm ảo tưởng mà biết chẳng để làm gì đâu nhưng không đủ dũng cảm từ bỏ. (Làm người rồi mới thấy thiếu dũng cảm là cả một vấn đề rất hot. Hehe). Em chỉ nghĩ đàn bà mới thế nhưng đàn bà thì bao giờ cũng là quá sớm để trưởng thành/để già, thế nên hãy cứ giữ một trái tim trong, một trái tim nóng nếu còn có thể.
Nhưng đàn ông có lẽ cũng không phải ngoại lệ, dù bản chất vấn đề của trái tim, thì khác nhau.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...