Thứ Năm, 9 tháng 4, 2009

Những bình minh khác










Vì chuyến liều mình giang hồ vặt gặp ngay cái trouble to đùng rơi trúng vô đầu. Các sếp vẫn hằng kính yêu vứt bay ra ngoài đường. Thật tình cờ và thật bất ngờ. Tâm sự khi chia tay mình đại ý bảo: các anh cần thay người thì nói với em một câu, không cần phải tìm kiếm và viện dẫn nhiều lý do đến thế. Nó giống con trẻ chơi đồ hàng, mình người lớn mà. Mà biết đâu, khi là người lớn, bài học làm người khắc ghi từ thời đi học đã bỏ rơi mất rồi. Buồn cười.
Không hơi sức đâu mà oán trách người dưng, thực hiện đúng tiêu chí Tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Chỉ buồn cười thôi, rất buồn cười. Và buồn một chút, không phải vì cái sự nghỉ mà vì thế thái nhân tình, cho dù cái buồn này quá xa xỉ, vẫn xin được buồn 2 phút, rồi thôi, he he!

Thế là có những bình mình khác, thức dậy được thưởng thức một cảm giác mới, hình như chưa từng biết rõ: thất nghiệp. Thôi thì hưởng ứng bầu không khí chung trong cơn suy thoái kinh tế toàn cầu, chẳng riêng gì VN, he he.

Có ngay một kế hoạch sử dụng thời gian này, trước khi lại làm việc. List sơ sơ: tập yoga, đọc và điểm sách, làm osin và hầu cà phê tổng thể vài mạng, trồng rau (niềm mơ ước bấy lâu he he), nhất là còn cái vườn nhà bạn H đang chờ mình khai quật, thật nà quá hợp lý! Thay vì mỗi tuần một món ăn cho mẹ còn nhà Mèo sẽ chuyển thành 2 món/tuần. Và quan trọng là không quên viết bờ nóc đúng tinh thần của bạn Gà: mất việc nó vui chứ mất blog chắc nó tự tử, ặc ặc. Lại còn phải chuẩn bị tử tế cho chuyến giang hồ của bạn ấy ra ngoài này nữa chứ, không có bạn ấy riết, lại còn dọa hack bờ nóc nữa chứ, hic hic!

Sáng đầu tiên, HN đẹp trời, lượn lờ vác về được đúng 2 cuốn đang tìm kiếm, sướng không thể tả, hẹn hò ăn trưa tại Ciao, ngồi ngắm thiên hạ và ngắm phố, buôn chuyện liên thiên.

Chỉ thương một lũ váy, tạm thời chưa biết xúng xính vào lúc nào. Mà lại vừa có một lũ mới tinh chưa xỏ lần nào chứ. Mình mà tung tăng lăng nhăng thì chỉ có ưu tiên sooc. Mà còn tính sử dụng quyền hẹn hò mới được cấp, trước hết là cà phê tán phét, sau là rủ rê nhau đi ĐN và HA ăn chơi nhảy múa vô tuần sau. Nghe đâm nghỉ việc lại tốt.
(Mình mà thất nghiệp lần nữa chắc thành bố AQ quá! Ha ha).

Mà thèm thực hiện mơ ước mới, đi học 2 năm. Nhưng trước hết phải kêu gọi đầu tư vì vụ học này siêu lục tốn, ái chà. Cũng tạm xếp lại một vài gợi ý và dự định công việc vì đầu óc trống rỗng, vì muốn nghỉ ngơi thực sự, vì muốn được suy nghĩ về công việc, để xem cuối cùng nó là cái gì, và mình có đã thực sự biết về nó như thế nào.

Trong chuỗi chia sẻ sau trouble, một người cũ bảo thế là break hết nhỉ?! Cười bảo nếu có đã làm được gì để lại cho người khác hưởng thì cũng tốt, em cho rằng đó là break không đến nỗi tệ. Cs là một chuỗi nhưng thay đổi và chảy trôi, đừng nghĩ ngợi hay ngậm ngùi gì. Mọi việc đang tốt đẹp và sẽ tốt đẹp hơn, hứa như vậy!

Khi viết những dòng này, bất giác thèm nghe Khánh Ly với Chiều mưa không có em, đường phố quên chưa lên đèn… với tay bật CD, chất giọng mê mị vang lên. Lại như chưa thấy bao giờ KL ca hay đến như vậy.

Thực là, đã quá biết những phù phiếm ấy thế rồi không tránh được những phù phiếm.
Thực là, đôi khi nhớ chuyện đời, mỉm cười thôi.

1 nhận xét:

  1. Oái..chia vui hay chia buồn về "sự cố" này bây giờ nhỉ?? :) Thôi, cứ mỉm cười thôi...rồi tiếp tục làm vài chuyến giang hồ vặt nữa thôi :D

    Trả lờiXóa

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...