Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

Today,







Trong cơn ngủ chập chờn không xóa bỏ được điều bám vào trí óc những ngày này, như câu Chip đột ngột thích thú, là một sai lầm khủng khiếp nhưng có khi lại là một khả năng tuyệt vời. Cho dù thật lòng không tin lắm. Mình thật là quá đa nghi mà. Lại như Chip bảo chị quá kiêu hãnh. Có lẽ thế nhưng thực sự thì chị chưa bao giờ muốn gọi nó là kiêu hãnh. Vì quá tổn hại. Vì, đôi khi, quá điên rồ. Vì, nó thật vô vị.

Sáng nhận cuộc gọi, chỉ để xem em giải quyết mọi thứ đến đâu. Cười ngất bảo em chả giải quyết gì cả. Em chưa nói với anh rằng đúng ra nó chẳng có gì để gq. Em đang định gì, bảo em chẳng định gì cả. Đúng hơn em không biết giờ thì mình muốn định gì. Em mất khả năng định trong thời gian này. Điều này thì em công nhận. Và như em vẫn thường, em sẽ đi hết nỗi chán, như đi hết nỗi buồn, như đi hết nỗi vô định… và em sẽ gặp mình khi nỗi đó kết thúc, và khi đó em sẽ chính thức mở cánh cửa mới. Em thích ý rằng, người ta phải kết thúc được thì mới bắt đầu được. Và ngay bây giờ cũng như có thể thời gian ngắn tới, em chưa cho rằng mình đã kết thúc được. Vì thế, chưa nên bắt đầu. Mà đúng hơn em đang suy nghĩ xem chính xác thì mình muốn gì. Nghe có vẻ hơi vô trách nhiệm khi đến giờ này còn không biết mình muốn gì hoặc có thể làm gì. Nhưng đúng là em đang như vậy. Và nếu gọi đó là vô trách nhiệm thì em cũng không có lý do gì để chối từ. Hoặc một cách em ngụy biện, cũng ok.

Hôm qua trên đường, chỉ tập trung ăn kẹo, phát hiện ra rằng hóa ra thì mình cũng thích kẹo. Nghe triền miên hết bản nọ sang bản kia, đến cây số thứ gần 150 mới đúng bài mình thích, cười phá bảo cậu lái xe rằng bây giờ mới đến bài chị em tôi đang ngất ngây, thì sắp kết thúc đoạn đường, thật là… tôi thấy tiếc, vì một niềm yêu khủng khiếp là được vỗ về trong những bản yêu thích khi giấu mình trong khoang xe, đi những cây số dài như vô tận. Nhưng anyway còn được nghe đúng bài tôi thích. Tốt quá rùi! Còn hơn bị tra tấn bởi những thứ hổ lốn được gọi là âm nhạc khác, đôi khi.

Tối hôm trước khi giai điệu của When you say nothing at all vang lên trong điện thoại. Nó có lẽ đã bắt đầu dẫn em sang một miền khác của chính mình. Khi mà em không hề nói gì. Mà biết đâu, em lại mới muốn mình như thế này…
Vô định và học cách khám phá vẻ đẹp của sự vô định.
Và, còn quá nhiều điều, em cần phải học.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...