Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009

"Mặt trời thì hồng..."



Ngủ sưng mắt dậy cà phê phố khi tắt nắng. HN đã vào hạ, nắng tưng bừng, khi mặt trời xuống mới dám ra phố, ngồi chốn quen thuộc với người quen thuộc, liên thiên các loại chuyện mà khéo người ngoài nghe tưởng mình bị điên he he. Nói cười rồi hát loạn lên. Bỗng nhớ một ngày tình cờ trên dường phố tôi có bàn chân anh, mặt trời thì hồng còn trên cây khế có nhiều tiếng chim... rồi nhớ câu: em không biết người ta có thể làm cho nhau cô đơn đến thế nào đâu?! Đấy là một cô gái nói với một cô gái trong phim, còn em, ngoài đời thực, em đã biết rồi, biết rất rõ nhưng hôm nay và nhiều hôm nữa, ngồi đây hay dù ở đâu, cũng biết rằng sự cô đơn, chỉ làm em thêm lần thốt lên như chiều nay: đời đẹp quá, không buồn được!
Thành thực,

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...