Sáng nay pha cho Mama 1 ly Nes, mình một ly đen đá, thứ cf mang từ Tây Nguyên về cho Cụ ông, hôm nay uống nhờ.
Ngoài trời mưa lớn, thứ mưa rào mùa hạ. Gió quất ràn rạt vào mọi cánh cửa khắp các phòng.
Về nhà, nói chuyện với Mama là cái thú không bao giờ dứt được. Nhìn Mẹ và nghĩ mãi một điều vẫn thấy mới là sao mà Mẹ lại tuyệt đến như vậy!
Sáng nay mới được giãn ra vì bé con đi chơi từ sáng không còn quấy cô nữa. Cô bỗng không biết làm gì nên bày trò tự pha cà phê, không ra ngoài. Ăn cũng cô, tắm cũng cô, ngủ cũng cô… Con là niềm yêu bất tận. Là một trong những đứa trẻ đẹp nhất mà cô thấy.
Sáng nay, cảm giác tiếc nuối lại xuất hiện khi biết mình đang kìm giữ bản thân cho 1 lần đi nữa. Đã tập quen và tập quên.
Sáng nay tỉnh dậy, nhớ lại lời của 2 người tối qua. Không biết nên vui hay không. Tự cười mình hay lo xa.
Sáng nay vì một dẫn dụ, đã nghe lại Lệ đá – Julie.
Lạy Chúa ba ngôi... nghe con nguyện cầu Và giúp cho con... quên đi tình sầu Lời thánh ru êm... giọt đàn thống hối Chúa trên cao... mỉm cười thứ lỗi
Thứ Hai, 30 tháng 3, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Muốn,
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...
-
"Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng con người sẽ thay đổi nếu được nghe những lập luận đủ hợp lý. Nhưng thực tế thì ngược lại. Trong rất nh...
-
Trích note của FB Lê Hồng Lâm. Đọc thôi mà phát mê cái thư của anh này haha. "Anh Tần Phấn (Cát Ưu), một nhà phát minh khoa học t...
-
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua Trên con đường tu tập này, có một sự thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét