Thứ Hai, 30 tháng 3, 2009

Chúng ta

“Trong một buổi pháp thoại cực kỳ lý thú mang tên “người thân tôi chết bây giờ ở đâu”, thiền sư Thích Nhất Hạnh đốt lên một cây nến. Đoạn chậm rãi ông lấy trong túi ra cây nến thứ hai, rồi dùng cây nến thứ nhất đang cháy châm cho cấy nến thứ hai cháy lên. Rồi ông thổi tắt cây nến thứ nhất đi. Ông hỏi mọi người ngọn lửa ở cây nến thứ nhất giờ ở đâu, thính chúng im lặng. Rồi ông tự trả lời ngọn lửa đó giờ đang cháy ở cây nến thứ hai, rồi ông tiếp: ta nói rằng ngọn lửa ở cây nến thứ nhất chưa bị tắt, rằng ngọn lửa đó vẫn đang sống bình thường, ngọn lửa đó không chết, nó đã được tiếp nối trong cây nến thứ hai đang cháy trước mặt các bạn đây. Tất cả người nghe đều tán thành với ông, tuy không ai nói ra lời, vì đó đang là lúc cử tọa chăm chú lắng nghe vị thiền sư thuyết giảng.
Khi chúng ta rước lửa từ núi Olympus về đất nước đăng cai Thế vận hội thì câu chuyện cũng y như vậy. Ngọn lửa thiêng đã được tiếp nối qua hàng trăm ngọn đuốc trước khi được thắp lên tại đài lửa uy nghi ở sân vận động khai mạc lễ hội. Chúng ta ai nấy đều nhất trí rằng đang phần phật trên đài lửa sân vận động chính là ngọn lửa thiêng của núi Olympus.
Khi chúng ta có con, thì con người máu thịt và con người tâm linh của chúng ta đã được trao truyền và tiếp nối trong đứa con của mình rồi. Cũng có nghĩa là sự sống của ta đã được trao truyền và tiếp nối, cũng như ngọn lửa đã được trao truyền và tiếp nối sang cây nến thứ hai vậy. Chừng nào con ta vẫn còn sống thì chúng ta vẫn đang sống, dù cho cái thân của chúng ta có thể đã nhập diệt cũng như ngọn nến thứ nhất có thể đã cháy lụi hoặc đã bị quăng đâu đó mất rồi, chúng ta càng không thể chết nếu con ta lại có con, rồi con của con ta lại có con và chuỗi sinh sôi này cứ thế kéo dài ra mãi.
Khi ngọn lửa đã được trao truyền từ cây nến thứ nhất sang cây nến thứ hai, không ai có thể nói rằng ngọn lửa đó đã tắt.
Khi con người máu thịt và tâm linh của ta đã được trao truyền sang con ta, không ai có thể nói rằng ta đã chết hoặc sẽ chết.
Có con là một biểu hiện dễ thấy nhất của một sự thật không dễ gì thấy được: chúng ta đều bất tử, đều sống mãi, chỉ có điều là sống ra sao mà thôi…”

Hải Văn
(from blog Hoàng Hải Vân)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...