Đối mặt với những giọt mưa táp vô cửa kính, lăn tròn rụng xuống. Ngoài kia gió ào ào. Trong này yên ắng, co chân nói chuyện với Mama, vẫn cái giọng chẳng bao giờ bỏ được, nửa đùa nửa thật. Lại là một loạt giải pháp không thể gẫy gọn hơn khi con, hình như là bế tắc.
Hôm qua, vắt vẻo sân Nhà thờ, gặp những khoảnh khắc, lát cắt đời thường quá quen thuộc, yên bình. Điểm xuyết không gian là những tiếng chuông chậm rãi. Nhớ Mama. Nhớ cả mảnh vườn nhỏ.
Khi nào về nhà đầu tiên cũng là đi thẳng ra vườn. Bởi nó đã xanh mướt. Chỉ thèm nhìn thấy mầu xanh ngự trị trong chính ngôi nhà mình. Hôm trước khen vườn rau sau bao năm vắng bóng, Mama bảo: 15 loại đấy và ngồi đếm ngay để chứng tỏ rằng nó bé xíu thôi nhưng đến từng đó loại đấy, với một vẻ hồ hởi rất con trẻ. Và thế nào chỉ thấy có 12: ô, rõ ràng là hôm trước Mẹ đếm được 15 mà. Mình cười ngất, chắc nhìn thấy con 3 loại kia nó trốn mất rồi…
Con cũng kịp nhận ra ngon nhất là canh rau thập cẩm vườn nhà mình
Mẹ bảo uh, nguyên cảm giác an toàn đã thấy ngon rồi.
Với con thì đó hơn cả cảm giác an toàn.
Và phải cảm ơn Mẹ nhiều vì vẫn luôn hiểu con. Trong lúc có nhiều điều, con đã phải lựa chọn sự im lặng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Muốn,
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...
-
"Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng con người sẽ thay đổi nếu được nghe những lập luận đủ hợp lý. Nhưng thực tế thì ngược lại. Trong rất nh...
-
Trích note của FB Lê Hồng Lâm. Đọc thôi mà phát mê cái thư của anh này haha. "Anh Tần Phấn (Cát Ưu), một nhà phát minh khoa học t...
-
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua Trên con đường tu tập này, có một sự thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét