Hôm rồi xem một bộ phim mà anh trưởng phòng cảnh sát do Tommy Lee Jone vào vai, nhớ nhất một câu của anh ta: Tôi không thỏa hiệp. Anh ta định làm gì thì sẽ theo đuổi đến cùng, không quan tâm tới ý kiến người khác. Bằng trực cảm và bộ não được huy động tối đa của mình.
Đọc Suối nguồn, bắt gặp 3 nhân vật có sự cực đoan. Có thể nói cũng gần như: tôi không thỏa hiệp. Đó là nam nhân vật chính, cô gái Dominique, và Mr KTS - bạn vong niên của chàng trai. Chàng trai thì kiên quyết với quan điểm và cách sống, cách làm việc của mình, anh ta sẽ sáng tạo ra những thứ của riêng anh ta, không sao chép, không kế thừa, một trường phái kiến trúc hiện đại, không phụ thuộc vào những chuẩn mực trước đó. Và chàng có nguy cơ bị đẩy bật khỏi cái xã hội mà mọi thứ đều đang được sao chép. Họ không chấp nhận chàng. Nhưng cuộc đấu tranh của chàng rồi sẽ thắng. Cô gái, thì nhớ nhất câu: hoặc là hoàn hảo hoặc là không gì cả. Hoàn hảo thì không có rồi nên tôi chọn không gì cả.
Dù sự cực đoan ở góc độ nào đó là không hợp lý.
Nhưng cs, cần những sự cực đoan như thế.
Chúng ta bây giờ hình như thỏa hiệp được coi là một tiêu chí. Một tiêu chí để đảm bảo một đời sống dễ thở. Và chúng ta hình như cũng sợ/bài trừ những cực đoan như thế.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Muốn,
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...
-
"Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng con người sẽ thay đổi nếu được nghe những lập luận đủ hợp lý. Nhưng thực tế thì ngược lại. Trong rất nh...
-
Trích note của FB Lê Hồng Lâm. Đọc thôi mà phát mê cái thư của anh này haha. "Anh Tần Phấn (Cát Ưu), một nhà phát minh khoa học t...
-
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua Trên con đường tu tập này, có một sự thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét