http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Tinh-Khuc-Thu-Nhat.IWZEZOID.html
Từ một dẫn dụ, tìm lại Tình khúc thứ nhất. Quá lâu không nghe ca khúc này. Đã nghe và chỉ muốn nghe bởi Trần Đức. Giọng ca này cuốn hút kỳ lạ, với sự da diết, đớn đau và mãn nguyện.
Tình vui theo gió mây trôi
Ý sầu mưa xuống đời
Lệ rơi lấp mấy tuổi tôi
Mấy tuổi xa người
Ngày thần tiên em bước lên ngôi
Đã nghe son vàng tả tơi
Trầm mình trong hương đốt hơi bay
Mong tìm ra phút sum vầy
Có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai
Những cánh dơi lẻ loi mù trong bóng đêm dài
Lời nào em không nói em ơi
Tình nào không gian dối
Xin yêu nhau như thời gian làm giông bão mê say
Lá thốt lên lời cây
Gió lú đưa đường mây
Có yêu nhau xin ngày thơ ngây
Lúc mắt chưa nhạt phai
Lúc tóc chưa đổi thay
Lúc môi chưa biết dối cho lời
Tình vui trong phút giây thôi
Ý sầu nuôi suốt đời
Thì xin giữ lấy niềm tin dẫu mộng không đền
Dù trời đem cay đắng gieo thêm
Cũng xin đón chờ bình yên
Vì còn đây câu nói yêu em
Âm thầm soi lối vui tìm đến
Thần tiên gẫy cánh đêm xuân
Bước lạc sa xuống trần
Thành tình nhân đứng giữa trời không
Khóc mộng thiên đường
Ngày về quê xa lắc lê thê
Trót nghe theo lời u mê
Làm tình yêu nuôi cánh bay đi
Nhưng còn dăm phút vui trần thế
Vũ Thành An – Nguyễn Đình Toàn
“Trong mỗi chúng ta đều có một "hố thẳm", đó là nỗi cô đơn cùng cực, là nơi mà ta thấy ta đã chết từ vô thủy vô chung, nhưng đó cũng là nơi mà ta thấy ta được "sáng tạo" thêm một lần nữa. Tình yêu là tha lực lớn lao giúp ta thấy được thiên đường, nhưng cũng là sức mạnh đưa chân người trẻ tuổi đến bên bờ hố thẳm. Nào ai biết thiên đường và hố thẳm có khác nhau hay chăng? Tôi chỉ biết rằng tôi đã nghe ca khúc này hằng trăm lần, nhưng mỗi lần nghe nó thì tôi lại thấy thấp thoáng hố thẳm dưới chân mình, thấy một niềm day dứt khôn tả, nột niềm đau khổ lớn lao, nhưng nghịch lý thay, đồng thời tôi lại thấy cảm xúc của mình được thăng hoa, được biết đến bến bờ hạnh phúc nhất. Có thể chăng, tôi đồng cảm với Lưu Nguyễn khi quay về trần thì đã mấy trăm năm đã trôi qua, nhưng lúc đó thì đường về tiên giới cũng đã lạc mất rồi, và ta lại lưu lạc trong trăm năm, trong vô thường...”
Luckyman
P/s: xin gửi tất cả những ai, còn nhớ Tình khúc thứ nhất.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Muốn,
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...
-
"Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng con người sẽ thay đổi nếu được nghe những lập luận đủ hợp lý. Nhưng thực tế thì ngược lại. Trong rất nh...
-
Trích note của FB Lê Hồng Lâm. Đọc thôi mà phát mê cái thư của anh này haha. "Anh Tần Phấn (Cát Ưu), một nhà phát minh khoa học t...
-
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua Trên con đường tu tập này, có một sự thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét