"Năm hết Tết đến, khắp nơi mọi người hối hả vội vàng, lo vẹn toàn mọi chuyện. Riêng tớ lại được thảnh thơi ôm máy viết thư thăm hỏi các bạn gần xa, tự thấy biết ơn sao mình may mắn thế. Hãy để cái vội ngoài cửa. Bánh chưng tớ ăn quanh năm, hoa cúc thược dược đã mua đã ngắm từ mấy tuần nay, cá trắm đen kho rồi ăn rồi. Hoa đào chờ chiều ba mươi ra đường xin đầy. Chẳng cầu chức nên cũng không phải ngược xuôi biếu xén.
Các bạn nhà mình có vui khỏe phấn khởi không? Hãy nghe tớ, thương lấy cái bản thân, đừng cầu toàn, đơn giản bớt đi. Năm nào chả Tết, năm nay không tròn thì sang năm. Tội gì mà đầu tắt mặt tối cho khổ. Tớ đi qua mấy tiệm làm đầu, nhìn các mẹ vừa lo quấn tóc, vừa hò hét tắm trắng, sơn móng tay, xăm môi, cắt mí mắt. Tất tần tật cùng một lúc. Trước giờ G phải xong, náo loạn như ngày tận thế, lao tâm khổ tứ chỉ để mong được mọi người khen mỗi một câu vừa xinh vừa đảm. Để làm gì?"...
(from blog Nguyễn Thi Hoài).
---
P/s:
Sáng thấy kỷ niệm nhắc lại đoạn này cô H post năm 2013. Từ đó đến nay thiên hạ vẫn náo loạn ^^.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét