Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

15.10.2011


Bạn cười ngất bảo: 3 lần 10 năm (nghĩa là 30 tuổi đời) và một cú hích của TNTT (bạn gọi đầy đủ tên tôi), tôi không ngờ mình bị đẩy đi xa thế, cao thế … cảm ơn nhé. Tôi cười biên tập chút rằng đó là cái tát, tôi đã tát nàng đấy, rất mạnh. Để hôm nay chỉ bắt đầu thấy nàng qua khung kính, đi vào (tôi bảo đi vòng qua đây cho tôi ôm một cái nào), rồi ngồi xuống, nói hết chuyện này sang chuyện nọ, miên man chừng 4 giờ đồng hồ, tôi biết mình đã đúng vì một bạn xuất hiện trước tôi đẹp, trầm, chững … mà tôi thích ngắn gọn bằng một từ là chín (đàn bà qua 30 rồi, không chín thì có mà tiêu à, nhỉ?!).
Đây đúng là bạn mà tôi muốn nhìn thấy, cảm thấy.
Và tôi chợt nhận ra đường còn dài lắm, mỗi bước đi lên chính là mỗi bước đi đến. Thế nên cứ yên tâm mà đi nhé, hoa sẽ nở dưới chân cho dù bão tố có trên đầu, sẽ không là gì lắm đâu với những người phụ nữ giầu nội lực, tin tôi đi
Loanh quanh tự tôi đến giờ nhận ra rằng dù có chuyện gì xảy ra thì nói cho đến tận cùng cũng là biết ơn nhau. Chẳng ai một mình làm nên thế giới. Ngay cả tội lỗi cũng vậy, nếu có cũng nên chia ra, chẳng ai một mình có thể gây nên hoàn hảo một tội lỗi cả. Thế thôi, không kết tội nhau làm gì. Đó có lẽ cũng là thêm một điều mà đến giờ, tôi nghiệm ra. Có thể bởi, tôi quá sợ những bão tố. Dù nếu tôi cứ chia ra để bão tố chạy qua những khe nhỏ, cũng là ngụy biện hay AQ hoặc vô nghĩa thì cũng vẫn cứ là điều tôi lựa chọn, bây giờ.
Một ngày như ngày hôm qua, tôi có 4 cuộc gặp vừa cv, vừa bạn bè, từ 9h sáng đến 10h đêm, đến mức không lên nổi ct lấy vài phút. Và thực sự là đôi khi tôi vô cùng thích sự chìm vào miên man những cuộc gặp như thế. Vui vẻ. Dễ chịu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...