“Con người có những sở thích và không thích riêng của mình. Một
số người hợp với chạy marathon hơn, số khác thì hợp với gôn, những kẻ khác lại
hợp với bài bạc. Mỗi khi thấy các em học sinh trong giờ thể dục tất cả đều phải
chạy một cự ly dài, tôi cảm thấy ái ngại cho chúng. Ép buộc những người không
muốn chạy, hay những người không đủ phù hợp về mặt thể chất, là một kiểu tra tấn
vô nghĩa. Tôi luôn muốn khuyên thầy cô đừng ép tất cả học sinh trung học chạy cùng
một đường chạy, nhưng tôi không tin có ai sẽ nghe tôi. Trường học là như thế đấy.
Điều quan trọng nhất ta học được ở trường là cái sự thật rằng những điều quan
trọng nhất ta lại không học hỏi được ở trường”.
Murakami – Tôi nói gì khi nói về chạy bộ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét