"Chúng tôi đã chuẩn bị nhiều tấm ảnh xuân. Hoa đào, trẻ em dân tộc, vui vẻ, tươi tắn. Nhưng rồi đến phút chót, chúng tôi phát hiện ra mình không có bức ảnh mình cần. 1 giờ đêm, chỉ ít tiếng trước khi báo ra nhà in, chúng tôi gõ cửa tất cả những người-chụp-ảnh còn thức trên facebook. Bạn Khánh, Longdt, Lê Thế Thắng... Rồi 1h30 phút, tấm ảnh này xuất hiện.
Trông tấm ảnh đơn điệu?
Nó là chính là những gì ê-kíp làm Ngày Nay đang tâm tư nhưng không diễn đạt
được bằng lời. Bánh chưng, đã lâu rồi chúng ta
không còn tự gói. Tết đã thay đổi cùng với sự giàu có và thừa mứa sau những năm
mở cửa. Những điều tưởng như không thể thay thế đã lui vào dĩ vãng. Bánh chưng,
bây giờ chỉ tồn tại như một thứ biểu tượng tinh thần. Nó là thứ tưởng là quá
thừa nhưng rồi nghĩ lại hình như ai cũng thiếu.
Bánh chưng, có phải là báo in không? Là những điều thuộc về dĩ
vãng? Chúng tôi không tin điều đó. 3 ngày 3 đêm, chúng tôi thức gần trắng, làm
ra một số báo, cho dù là báo miễn phí, về Tết, về những suy nghĩ mà chúng tôi
muốn người khác được đọc và nghĩ sâu bằng những dòng chữ in trên trang giấy chứ
không trôi đi sau một cú vuốt ngón cái vội vàng. Chúng tôi cẩn thận gói bánh
chưng.
Hai người trong ảnh, họ gói bánh chưng. Họ có thể là những người
thuộc lớp cũ. Họ trông có vẻ cô đơn. Hoặc là họ đang gói bánh chưng để chờ con
cái, để tặng họ hàng, những chiếc bánh mang màu Tết đến cho bao nhiêu con
người. Họ có thể không hề cô đơn trong chiếc sân đầy bánh đầy lá đầy mùa Xuân."
Từ FB Hoàng Đinh Đức - có lẽ là thành viên của nhóm làm Ngày nay. Tks,
Đã nghe về Ngày nay, hôm trước lấy 1 tờ ở quán cf, vì là báo phát miễn phí cho mọi người, mà ý tưởng đầu có lẽ là cho cần lao - người lao động.
Thích đầu tiên là cái bìa. gần như không sử dụng một kỹ xảo nào. ảnh luôn giản dị, đúng cái người lao động họ làm trong đời thường. tuyệt không makeup, setup (là mình đoán vậy). Đó là thứ báo chí cần. phản ánh đúng đời sống.
Ảnh bìa luôn là thứ phải trăn trở khi sản xuất một tờ báo (tạp chí). đã làm nên có thể phần nào cảm được điều này.
Một điều nữa là, một XH văn minh phải có những/nhiều sản phẩm văn hóa tinh thần miễn phí hoặc tính phí. miễn phí thì tốt.
Còn chuyện bánh chưng. nhớ cách đây cả vài năm bảo mẹ gói lại đi cho bọn trẻ con nó xem. mẹ cũng ngại. thế đấy, giờ chúng ta có thể ngồi không cả ngày nhưng bày biện một vài thứ lại ngại. theo kiểu gói cũng đến thế, cũng là ăn, mua/nhờ cho xong. thôi thì biết làm sao. có lẽ năm sau mình sẽ gói. hoặc bày ra để mọi người cùng gói. bọn trẻ cần điều ấy. còn chúng ta, chúng ta cần bọn trẻ. thế nhỉ!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét