"HÃY
GIẢM KHẢ NĂNG CHỊU STRESS
Chúng ta hay cảm thấy bị tụt hậu trong xã hội.
Chúng ta hay ngưỡng mộ những người có khả năng chịu stress giỏi, làm việc dưới
áp lực ghê gớm. Khi ai đó nói: "Dạo này tôi làm việc rất căng thẳng"
hay "Tôi đang bị stress nặng" thì ta hay ngưỡng mộ họ, thậm chí còn
ganh tỵ với họ nữa. Trong khi làm việc với tư cách tư vấn về stress, hầu như
ngày nào tôi cũng nghe người ta tự hào nói : "Tôi có khả năng chịu stress
cao". Có lẽ cũng không ngạc nhiên khi những
người bị stress trong công việc đến nhờ tôi giúp thường muốn tăng khả năng chịu
stress cao hơn nữa để họ có thể làm việc căng hơn !
Thật may mắn, có một quy luật không thể phá vỡ trong môi trường tinh thần của chúng ta như sau : Ai chịu được stress càng cao chừng nào thì mức độ stress họ phải chịu cũng càng cao chừng ấy. Bạn sẽ nhận ra rằng hễ ai tuyên bố : "Tôi có khả năng chịu stress cao" thì người đó phải chịu mức độ stress rất lớn ! Vậy nếu ta giúp mọi người tăng khả năng chịu stress thì họ lại càng phải chịu nhiều stress hơn nữa. Họ sẽ ôm thêm rắc rối và trách nhiệm cho đến khi họ không chịu nổi. Thường thì điều đẩy một người bị stress nặng đi đến điểm phát điên của họ là một cuộc khủng hoảng : Vợ bỏ, chồng bỏ, bệnh tật trỗi dậy, nghiện ngập làm hỏng đời - một sự kiện gì đó xảy ra thúc đẩy họ tìm kiếm một phương cách khác để đối mặt với stress.
Điều này nghe có vẻ lạ lùng, nhưng đôi khi trong các lớp học chống stress bạn thường được dạy phải tăng khả năng chịu stress. Có lẽ ngay cả những chuyên gia tư vấn chống stress cũng bị stress nặng !
Một điểu bạn muốn làm là phát hiện cơn stress sớm, trước khi nó vượt tầm kiểm soát. Khi bạn cảm thấy đầu óc bắt đầu làm việc quá nhanh, bạn nên chậm lại và tìm lại sức chịu đựng. Khi thời gian biểu của bạn trở nên không thể kiểm soát nổi nữa thì đó là một dấu hiệu mách bạn nên hãm tốc độ lại và xem xét những việc nào thực sự quan trọng mới làm chứ không cố làm hết mọi thứ trong danh sách. Khi bạn thấy mất tự chủ và oán hận mọi thứ mình làm thì, thay vì xăn tay áo lên và "xông vào làm", nên thư giãn, hít thở sâu vài cái và đi dạo một chút. Bạn sẽ thấy là nếu ta phát hiện cơn stress từ sớm, trước khi nó vượt tầm kiểm soát thì dễ dàng hơn rất nhiều. Giống như một khối tuyết lăn từ trên đỉnh núi xuống vậy, khi nó còn nhỏ thì dễ kiểm soát hơn. Một khi nó đã có đủ lực rồi thì sẽ rất khó, và đôi khi không thể nào ngăn lại được.
Không cần phải lo lắng là bạn sẽ không hoàn thành mọi việc như dự tính. Khi trí óc minh mẫn, yên bình và cơn stress đã tạm lui, bạn sẽ làm việc hiệu quả hơn và cũng vui vẻ hơn. Và khi bạn giảm khả năng chịu stress của mình, bạn sẽ thấy bạn phải chịu stress ít hơn và có thêm những cách sáng tạo khác để đối mặt với cơn stress còn rơi rớt lại.
(theo DON'T SWEAT THE SMALL STUFF của Richard Carlson"
Thật may mắn, có một quy luật không thể phá vỡ trong môi trường tinh thần của chúng ta như sau : Ai chịu được stress càng cao chừng nào thì mức độ stress họ phải chịu cũng càng cao chừng ấy. Bạn sẽ nhận ra rằng hễ ai tuyên bố : "Tôi có khả năng chịu stress cao" thì người đó phải chịu mức độ stress rất lớn ! Vậy nếu ta giúp mọi người tăng khả năng chịu stress thì họ lại càng phải chịu nhiều stress hơn nữa. Họ sẽ ôm thêm rắc rối và trách nhiệm cho đến khi họ không chịu nổi. Thường thì điều đẩy một người bị stress nặng đi đến điểm phát điên của họ là một cuộc khủng hoảng : Vợ bỏ, chồng bỏ, bệnh tật trỗi dậy, nghiện ngập làm hỏng đời - một sự kiện gì đó xảy ra thúc đẩy họ tìm kiếm một phương cách khác để đối mặt với stress.
Điều này nghe có vẻ lạ lùng, nhưng đôi khi trong các lớp học chống stress bạn thường được dạy phải tăng khả năng chịu stress. Có lẽ ngay cả những chuyên gia tư vấn chống stress cũng bị stress nặng !
Một điểu bạn muốn làm là phát hiện cơn stress sớm, trước khi nó vượt tầm kiểm soát. Khi bạn cảm thấy đầu óc bắt đầu làm việc quá nhanh, bạn nên chậm lại và tìm lại sức chịu đựng. Khi thời gian biểu của bạn trở nên không thể kiểm soát nổi nữa thì đó là một dấu hiệu mách bạn nên hãm tốc độ lại và xem xét những việc nào thực sự quan trọng mới làm chứ không cố làm hết mọi thứ trong danh sách. Khi bạn thấy mất tự chủ và oán hận mọi thứ mình làm thì, thay vì xăn tay áo lên và "xông vào làm", nên thư giãn, hít thở sâu vài cái và đi dạo một chút. Bạn sẽ thấy là nếu ta phát hiện cơn stress từ sớm, trước khi nó vượt tầm kiểm soát thì dễ dàng hơn rất nhiều. Giống như một khối tuyết lăn từ trên đỉnh núi xuống vậy, khi nó còn nhỏ thì dễ kiểm soát hơn. Một khi nó đã có đủ lực rồi thì sẽ rất khó, và đôi khi không thể nào ngăn lại được.
Không cần phải lo lắng là bạn sẽ không hoàn thành mọi việc như dự tính. Khi trí óc minh mẫn, yên bình và cơn stress đã tạm lui, bạn sẽ làm việc hiệu quả hơn và cũng vui vẻ hơn. Và khi bạn giảm khả năng chịu stress của mình, bạn sẽ thấy bạn phải chịu stress ít hơn và có thêm những cách sáng tạo khác để đối mặt với cơn stress còn rơi rớt lại.
(theo DON'T SWEAT THE SMALL STUFF của Richard Carlson"
Từ FB chị Loan BB
P/s: Nói thánh nói tướng một tý là mình cũng đã nghĩ thật ngu khi để
bản thân phải chịu stress. còn tất nhiên là mỗi người mỗi cảnh mỗi việc chả dám
lạm bàn ^^. ai chịu được thì cứ chịu thôi ^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét