Có bao giờ bạn thất bại, từ bỏ, thua cuộc nhưng hạnh phúc chưa?
Từ bỏ một công việc ngon lành
Chia tay người yêu. Li dị chồng
Hay là cố gắng cho một vị trí mới nhưng không được
Hoặc là thi bị rớt dù rất tự tin?
Buôn chuyến hàng trái cây sạch bị lỗ
Hoặc từ bỏ những đam mê hay thói quen cũ
Bạn biết có làm gì bạn cũng thất bại nhưng bạn vẫn làm để biết mình cố gắng hết sức!
Bạn rơi vào trạng thái vui. Nhẹ tênh. Rỗng rang. Chấp nhận. Chịu thua! Vẫn vui như thường!
Khi bị tai nạn bể xương mặt. Mình cứ tự hỏi tại sao mình lại xui như vậy. Cái nghiệp gì mà mình bị? Rồi mình buông hết. Không hỏi nữa. Cái mình chấp nhận. Cái mình vui xỉu luôn. 9 ngày nằm viện vui phơi phới!
Đó mới chính là hạnh phúc thật sự. Của sự buông xả. Của sự từ bỏ cái ngã gồng lên để được. Từ bỏ khát khao có. Khát khao chiến thắng!
Đó. Nếu như bạn từng như vậy. Thì đó chính là lúc bạn đã tròn vẹn với pháp. Với chính mình. Với mọi chuyện mọi duyên nghiệp!
Chỉ là bạn không để ý. Không có khái niệm. Không ai giải thích mà thôi!
Chúc bạn càng ngày càng soi sáng và thấy được chính mình nhé! Không phải thành công hay thất bại. Mà là chính thái độ của bạn với việc ấy mà thôi!
***
Bạn chẳng thay đổi được gì ngoài chính mình!
Bạn tưởng bạn kiểm soát cuộc đời này chắc?
Người yêu bạn nghe lời bạn. Yêu thương bạn. Chồng cần bạn. Con cái nghe lời bạn!
Xin lỗi. Họ chỉ nghe khi bạn đang có giá trị lợi dụng và họ đang nhún nhường bạn để cho êm chuyện mà thôi! Chứ ở đó mà họ nghe. Nghe cái quần què!
Ai cũng muốn sống vì cái tôi của mình. Kể cả yêu thương và hy sinh cũng vì cái nư của mình muốn và đòi hỏi đền đáp lại. Chứ đừng có nói yêu thương vô tư. Hy sinh không vụ lợi. Nếu không vụ lời thì đã vui vẻ hông quạu. Là giải thoát rồi đó!
Đến một ngày bạn thấy ông chồng phản mình. Mê gái trẻ
Con cái lớn nó cũng cãi lại mình!
Đến con chó con mèo còn không nghe lời, cắn tạp lấy mình khi mình đá chân nó!
Rồi thì đang đi chiếc xe quẹt vô té ngã!
Đang nắng mặc chiếc váy trời đổ mưa!
Đến chính cơ thể của mình cũng biểu tình. Nào là đau bụng. Tiêu chảy. Nghẹt mũi. Sốt xuất huyết...hay tự nhiên đau ruột thừa nhập viện mổ!
Ủa. Rồi alo. Chúng ta kiểm soát được gì đâu? Rồi ai làm chủ cuộc đời? Đâu phải mình!!!
Đến khi tâm trí nổi điên nổi khùng cũng không thể bắt nó lắng dịu. Cảm xúc bực tức dâng trào. Bất lực!
Mất ngủ bắt cơ thể ngủ cũng không xong!
Tới đây bạn mới hiểu. Bạn chưa từng kiểm soát được gì từ chính mình cho tới mọi thứ bên ngoài!
Vậy. Có điều gì chúng ta có thể kiểm soát được?
Đó là một cái tâm chấp nhận. Buông xả. Từng chút một cho đến khi mọi thứ đến và đi...như nước đẩy hoa trôi!
Làm được gì làm. Tạo tác được gì ý nghĩa thì tạo tác. Nhưng luôn quan sát chính mình. Thả lỏng. Buông xả. Nhẹ nhàng. Căng và chùn. Cân bằng!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét