“tuổi già là tuổi bị bỏ rơi nên để sống nổi, đôi khi người già nhận ra mình cũng từng bỏ rơi cha mẹ mình”.
Đọc câu này thì nhớ lâu lâu nói chuyện với mợ, khi
bà có chút trăn trở về con cái, về kiểu vô tâm vô tính của bọn trẻ theo cách nghĩ
của người có tuổi, rằng, mợ nghĩ lại xem ngày trước mình cũng cắm mặt vào chồng
con có quan tâm lắm được đến ông bà đâu. Mợ mới ờ đúng rồi, ngày trước nhà cách
nhau có cây số mà cả mấy ngày/tuần chả ra nhà ông bà, ông bà ốm đau hay sống thế
nào cũng không được quan tâm lắm, coi như chuyện bình thường. Thì đúng nó là
chuyện bình thường. Nhưng giờ khi có ý trách con, cũng mong mọi người nghĩ lại,
rằng mình đã như thế nào với cha mẹ, không phải để làm gì cả, chỉ là để đừng
trách nữa. Con đỡ khổ, mình cũng đỡ khổ. Có gì mà phải trách móc nhau, nhỉ. Mình
làm được gì cho ai là phần của mình, ai làm được gì cho mình là phần của người
ta, có gì mà lăn tăn.
Nói cho đến tận cùng, ai chả bị bỏ rơi, chuyện hết
sức bình thường mà.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét