Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Cứu rỗi



Thi thoảng lại ngẫm nghĩ điều vơ vẩn như: điều gì cứu rỗi đời sống, cứu rỗi với ý nghĩa mang lại niềm vui để bám vào đó mà sống, sống cho có hồn có vía. Như công việc, người yêu, người thân, bạn bè, bố mẹ, con cái, những thú vui khác … mỗi người có một lựa chọn hoặc nhiều lựa chọn khác nhau. Nếu không có, sống thế nào?! Đó còn là cái khốn khổ của người nhiều cảm xúc. Phải luôn luôn tìm ra những lý do để chế ngự, để tự cứu mình vì chỉ mình biết nên mình phải hành động.
Có những sáng thức dậy nhận thấy hạnh phúc là không phải lo lắng gì nhiều.
Có những sáng thức dậy thấy hạnh phúc là một bữa ăn sáng cà phê miên man không gì co kéo ràng buộc với một vài người bạn thân.
Có những sáng thức dậy thấy tuần này/tháng này có mấy chương trình hay, là vui….
Rất nhiều thứ khác nhau, trong những buổi sớm khác nhau.
Nhưng duy có một điều đến giờ biết hạnh phúc chắc chắn, là mọi thứ đang có trong tay, dù ít dù nhiều. Là tất cả những gì hiện hữu trong hiện thực.
Đó, cũng đều là cứu rỗi.
Nên phụ nữ đến một ngày người yêu/người chồng/người tình không còn đủ là cứu rỗi họ sẽ chuyển sang thứ khác hoặc họ đã bước qua đó thì, mẫu số chung là con. Có vẻ con là cứu rỗi vĩnh viễn với người đàn bà. Hôm đọc đâu đó: mong ước sâu thẳm của bất cứ người đàn bà nào cũng là đứa con. Điều này thì tin. Nếu có Ms nào phát biểu là không sinh con thì có lẽ là vì họ nghĩ về điều kiện để sinh đứa bé chứ không phải vì họ không mong muốn nó. Đôi khi lại thành quá cẩn trọng. Và tôi hy vọng, họ sẽ thay đổi.
Có phải, suy cho cùng người ta vẫn phải bám vào những cái ngoài mình thì cái nội tại mới đầy đủ ý nghĩa. Người ta nhất định phải xây dựng, yêu thương, chăm sóc ai đấy/cái gì đấy thì đời mới có nghĩa. Lại nhớ câu trong một cuốn sách đã đọc lâu lắm, giờ không còn nhớ nổi tên, chỉ nhớ cậu bé đó nói: liệu người ta có thể sống mà không có ai đó để yêu thương. Điều ấy đúng thật là khủng khiếp.
Khi đã bước qua giai đoạn chỉ nhìn thấy bản thân thì mới phát hiện ra ý nghĩa sâu sa của những thứ gọi là cứu rỗi trong đời. Nhờ điều này có thể lý giải được sự đọc ngày càng nhiều, xem, nghe ngày càng nhiều.
Âu nó cũng là cứu rỗi mà thôi


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...