Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Dành cho tháng 8,

Phụ nữ sinh ra là để hưởng thụ hay chúng ta là thép? Bạn có hỏi tôi một câu như thế trong tin nhắn hôm qua. Là bởi tôi đã nhắn đi 2 tin dịp SN năm nay của bạn. Coi như một lời chúc hay một chia sẻ gì đó như chúng ta vẫn làm trong bao năm qua. Tôi có bảo khi ta 18, 20 đâu biết cuộc đời lại ra như thế này. Không ai biết cả. Chỉ có là nếu nó đã diễn ra thuận lợi thì ta vui, không thuận lắm thì ta buồn/khổ, vậy thôi. Nó như trò may rủi bởi ta không có một chuẩn bị nào cả. Ta và những người thân, không ai có khái niệm về việc phải chuẩn bị cuộc đời cho một cô bé, cậu bé mới cả. Chúng ta cứ hồn nhiên tiến lên thế thôi.
Hơn bao giờ hết, thời điểm này tôi ý thức rõ điều ấy bởi những gì mình đã trải nghiệm. hôm qua tôi cũng ngồi nói chuyện về một người họ hàng đang bị xét xử, cũng là một người phụ nữ. ý tôi muốn nói tôi mong rằng cái câu chuyện của người phụ nữ ấy nó không lấy đi hết tài sản sẽ thừa kế cho các cô con gái hay ít nhất là cô út sắp lấy chồng hay cũng không phạm phải cái tài sản các cô đang tự có. Bởi ở cái XH này, an toàn nhất cho các cô gái là có thừa kế của bố mẹ, vì nếu bạn thẳng băng đi giữa đời bạn sẽ đánh bạc lần 2 bởi nhiều giá trị nó đang đo đếm không theo một cái chuẩn nào cả và có thể bạn sẽ mất rất nhiều thứ cho việc kiếm tiền chỉ để mưu sinh, khi đủ mưu sinh thì bạn đã đốt mất kha khá cuộc đời mình mà đáng lẽ nó phải tốn ít hơn. Đó là một sự lãng phí to lớn mà nếu đã phạm rồi, bạn chỉ còn đau đáu tiếc nuối mà thôi, cảm giác đó rất tệ. Nên nếu bạn có một tài sản hay tiền bạc đủ thì thời gian và tâm sức trí tuệ của bạn dành cho việc hưởng thụ và sáng tạo, dành cho việc sống chứ không phải dành cho việc tồn tại. Cái tài sản kia nó sẽ giúp bạn việc tồn tại.
Cái thời điểm tôi lùi lại trong công cuộc đó của chính bản thân mình là năm vừa rồi. Tôi có ghi trong NK của mình một câu là năm 2012 với tôi lại là tái sinh. Tôi đang thả trôi tất cả những nỗ lực mưu sinh của mình để nhường nó lại cho những người đàn ông quanh tôi, tôi lùi về đứng sau họ. Đó gần như là tôi mong đã tìm thấy chỗ của mình. Tôi hy vọng sự ngộ ra này đã không quá muộn. Và với tuổi mới này, tôi mong bạn rẽ về hướng đó. Bạn sẽ vẫn chiến đấu với đời nhưng ở đằng sau những người đàn ông của mình, và chiến đấu theo cách, của những người đàn bà. Những người đàn bà đã tự học được bài học lớn nhất sau thanh xuân của họ.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...