“Trong
khoảng thời gian tồi tệ nhất của đời mình, đến một ngày, tôi mở mắt vào buổi
sáng và chợt thấy những trận bão lòng đã không còn tiếp tục dằn vặt mình mọi
lúc nữa. Lúc ấy, giữa tĩnh lặng, tôi học được rằng, tiếng gọi của con tim cũng
quan trọng không kém gì lý trí. Lí trí giống như
một sự giả lập, luôn cố định nghĩa và giới hạn mỗi con người trong việc họ là
ai. Còn con tim chỉ đơn giản trả lời hai câu hỏi cơ bản đến cốt lõi - “Thích”
và “Không Thích”. Lý trí của bạn sẽ luôn giả lập một tình huống theo lý thuyết
và kinh nghiệm. Chỉ có con tim mới là thứ trưởng thành dần theo trải nghiệm.
Kể từ lúc
ấy, thay vì tiếp tục nghĩ về cuộc sống, tôi dừng lại, chuyển hướng, ngày càng
trở nên im lặng nhiều hơn để có thể cảm nhận nhiều hơn.
Có lẽ, bất
kỳ ai cũng nên tự ở một mình trong một thời gian dài, tránh xa khỏi công việc
và những mối quan hệ thường nhật để có cơ hội đào sâu vào bên trong chính mình.
Điều ấy có thể khó bước đầu, đặc biệt là khi những giai đoạn lạc lõng và trôi
dạt có thể cuốn bạn đi trong nhiều năm. Tuy nhiên, khi thời điểm đến, tức là
lúc chạm đáy, bạn sẽ hiểu hoá ra ở dưới đáy có một thứ vô giá - chính mình.
“Chính
mình” là thứ khiến mắt một người sáng ngời lên và biết rằng họ được sinh ra để
dành cho cảm giác này, cuộc sống này, công việc này, thử thách này. Khoảnh khắc
ấy là thứ một người chỉ có thể đem cuộc đời của mình ra để tự trải mà tự
nghiệm. Có cho vàng người khác cũng không thể chỉ cho bạn được, hoặc nếu họ có
nói được đúng điều ấy, có lẽ bạn cũng không tin.
Một khi đã
tìm thấy điều quan trọng cốt lõi ấy, một người sẽ tự biết cách làm thế nào để
từng bước xây dựng con đường đến với khát vọng bên trong. Lý trí có thể vẽ
đường đi đến bất cứ đâu. Đi được đến nơi bạn muốn hay không thì cần ánh sáng
Bắc Đẩu từ con tim.
Có người
nghĩ trải nghiệm mới là thứ thực sự đáng giá, còn kiến thức lại bị bó hẹp trong
lý thuyết sách vở. Nhưng kiến thức của người mang trải nghiệm lại là một góc
nhìn hoàn toàn khác. Lúc ấy, kiến thức nằm trong đầu họ không phải là một thứ
thông tin mang tính nhồi sọ, mà là một hành trình để tự kiến, tự thức - tự mình
trải nghiệm để hiểu, tự mình nhìn thấy, nhận ra rồi thức tỉnh.”
Lu của Mannup
P/s: Ôi, tôi yêu Lu ^^
hôm rồi về nhà, chị P sinh em bé xong thì bảo với mama là ủng hộ tôi, chồng con nội ngoại mệt hết cả người.
Trả lờiXóakhi người ta không được là chính mình thì người ta dễ trở nên xấu xí. bao giờ các cô các mẹ lấy chồng mới bớt khổ đi nhỉ.
ôi thật là không biết đến bg ^^
Xóa