Tối qua đi bộ đến đoạn trước nhà, phía trước mặt giờ là một
trạm chờ của brt, có 2 chàng trai ngồi trong nhà chờ mới, lặng yên, giữa nhiều
ánh sáng, chăm chú vào màn hình đt, đến vòng 2 thì cái nhà chờ trống không,
nghĩa là 2 chàng đã lên xe. Mình tin rằng thảnh thơi, nhẹ nhõm, có thể tập
trung vào việc riêng, giả như chú mặt vào màn hình đt, hoặc ngắm nghía thiên hạ,
tốt hơn thì đọc cái gì đó. Không còn mất công vào việc lái xe. Sáng qua đi làm,
thì đúng một đoạn đường dài đi chung với xe brt, trên xe chưa đông, rõ là những
kẻ ngồi trên ấy thảnh thơi, sạch sẽ hơn đám dưới đường, ô tô thì chềnh ềnh, xe máy thì như những nùi giẻ lăng nhăng phủ kín mặt đường.
Cũng hôm qua trích note dreamer - khởi nghiệp đoạn đầu của
con đường công ty 100 năm.
Cũng hôm qua, trong một diễn biến khác, cả mấy chục con người bỏ phiếu về cái việc tổ chức sn nên
tập trung hay không. vô phép các cụ chứ vãi hết cả nhảm nhí.
Brt là một nỗ lực của chính quyền, bình tĩnh mà nói.
Brt là một nỗ lực của chính quyền, bình tĩnh mà nói.
Công ty 100 năm là nỗ lực của một cá nhân/một gia đình.
Rút cuộc thì mỗi ngày sống gần như là mỗi ngày chiến đấu, dù ít hay nhiều, dù dưới hình thức nào. chỉ là, chọn việc mà đấu cho nó có nghĩa lý, nhể! chứ, sống quá nửa đời người mà cứ đâm đầu vào những việc vô nghĩa lý là thế lào?!
Rút cuộc thì mỗi ngày sống gần như là mỗi ngày chiến đấu, dù ít hay nhiều, dù dưới hình thức nào. chỉ là, chọn việc mà đấu cho nó có nghĩa lý, nhể! chứ, sống quá nửa đời người mà cứ đâm đầu vào những việc vô nghĩa lý là thế lào?!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét