"Chao
ôi, đời sống mênh mông quá
Để thấy được nhau, mất cả đời
Thấy được, nhưng chắc gì giữ được
Giữ rồi, đâu hẳn đã yên vui.
Để thấy được nhau, mất cả đời
Thấy được, nhưng chắc gì giữ được
Giữ rồi, đâu hẳn đã yên vui.
Người
ơi, đời sống mênh mông thế
Tính ra nguồn ngọn, chắc là ... thôi
Chi bằng ta rủ nhau an trú
Mỗi khắc gần bên, một khắc vui."
Tính ra nguồn ngọn, chắc là ... thôi
Chi bằng ta rủ nhau an trú
Mỗi khắc gần bên, một khắc vui."
Thơ
Nguyễn Thiên Ngân

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét