Bài
của blog concunbeo
Vô
phép chị mang về đây,
Tks,
“Tôi
rất nhớ một lần đi chợ của mình, cách đây mấy chục năm. Tôi vừa cúi xuống định
chọn đậu quả cho vào túi thì một bà tầm tuổi khoảng 40 cũng sà xuống, chẳng nói
chẳng rằng gần như gạt tôi sang một bên, lao vào mẹt đậu, lấy tay đảo đảo xới
xới hùng hổ, bới tung tóe, hăng hái quá có lúc gần như nằm bò cả ra trên mẹt
đậu để với sang chỗ đậu ở xa, vừa nhặt vừa bỏ vừa bóp vừa bẻ đậu rốp rốp chắc
để thử xem đậu có non không. Nhưng bẻ xong thì vứt luôn trở lại mẹt chứ cũng
không cho vào túi của mình, ngay cả khi quả đậu rất non. Tôi không nói gì đứng
dạt sang bên nhìn bà ta băm bổ nhặt lựa những quả đậu ngon nhất. Khổ thân nhất
là chị bán đậu, khá trẻ, đội cái nón rách, cái áo cũ đến mức tơi màng cả ra,
trông điệu bộ xoàng xĩnh và hiền lành. Chị ấy cứ van nài yếu ớt “chị ơi chị
chọn thế này thì chỗ còn lại em bán cho ai”. Tôi nhớ hai bàn tay nhem nhuốc
móng tay cáu bẩn cụt ngủn của chị bán đậu, cứ lóng ngóng chìa chìa ra nửa muốn
ngăn bà khách hàng kia lại, nửa sợ khách hàng phật ý thì mất khách, nên cuối
cùng lại thành ra đặt trước ngực dáng điệu van nài. Bà kia giả điếc, mặt hằm
hằm, và vẫn băm băm bổ bổ đào bới xới lộn mẹt đậu của con nhà người ta để chọn
ra những quả ngon nhất.
Tôi
lúc đó có mười mấy tuổi, nói thật là cũng không suy nghĩ được nhiều như bây giờ,
nhưng cũng cảm thấy bà kia sao mà xấu thói. Từ đó, đi mua hàng tôi ý tứ hẳn,
chọn gì cũng chọn vừa vừa, để mình mua xong người khác nhìn vẫn còn muốn mua.
Tôi
sẽ không ngạc nhiên nếu chị bán đậu sau khi gặp vài khách tham tàn như bà kia
sẽ từ người hiền lành nhu nhược biến thành một con mẹ chua ngoa đanh đá khách
sờ vào hàng mà không mua hoặc săm soi chọn lựa là chửi khách sấp mặt, và sẵn
sàng nhập về bán những mẻ đậu được phun hóa chất kỹ lưỡng do vậy xanh mướt, non
bấy, trăm quả sáng láng cả trăm, khách tha hồ mà sướng.
Càng
có tuổi, tôi lại càng không chọn nữa. Cậu lái xe ở Dubai của tôi, hồi mới vào
làm chưa biết tính tôi, đi chợ cùng tôi nhìn thấy thùng rau đậu thì ngay lập
tức vọc tay vào đào bới định chọn toàn quả non quả đẹp, bị tôi ngăn lại và bắt
lấy cả những quả bé xấu cằn, chắc cậu ta tưởng tôi bị điên. Mình chọn hết những
thứ ngon lành to đẹp, những thứ già xấu nhỏ cằn người ta bán cho ai?
Tự
dưng bây giờ tôi còn nghĩ mình chọn phần non phần đẹp về cho con mình ăn, phần
già xấu cằn sẽ bị ế, người ta sẽ phải mang về nhà cho con người ta ăn. Hay là
sao?
Mà
thôi,
…
Một
trong những bài học rất quan trọng của tôi, khiến cuộc sống của tôi dễ dàng
hơn, khiến tôi ra những quyết định quan trọng mà không phải đấu tranh tư tưởng
quá nhiều, cuối cùng lại có sự đóng góp không nhỏ của lần đi mua đậu trên kia.
Rằng trên đời này, dốt nhất là những người cứ định khôn hết phần thiên hạ. Trên
đời này không ai ngu mãi cả, tham vừa vừa để phần cho người khác với. Cậy mình
khôn lợi dụng sự ngờ nghệch của người khác, khi buộc phải khôn ra người ta sẽ
khôn gấp đôi với mình. Cậy mình khôn lợi dụng sự tử tế của người khác, khi buộc
phải đểu người ta sẽ đểu gấp đôi với mình. Đời cứ có vay có trả thế thôi”.
P/s:
Đọc của chị G
thì nhớ tới dạo này có nói chuyện về sự tư lợi, những sự tư lợi mình nhìn thấy/chứng
kiến. đặc biệt ở đàn bà. Những thứ rất nhỏ thôi, kiểu như chọn đậu trong note
này. Nó ăn sâu vào tính cách một số người đàn bà, chứng kiến thì thấy rất hãi. Kiểu
cứ cái gì ngon, đẹp, tốt là vơ về phía mình, với lý lẽ là cho chồng, cho con. Nhưng
duy tâm một tý sẽ thấy. những kẻ như chồng/con hưởng thụ những của tư lợi ấy,
mình nghĩ cũng không tốt đẹp gì. Nên đúng là, đến một độ nào đó, ta phải
nghĩ/hành động cho đi nhiều hơn nhận về. Vì có quả báo cả đấy, chả đùa đâu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét