Nay mới sờ đến Và rồi núi vọng. dự cũng là tuyệt phẩm.
đọc đoạn thoại của 2 anh em nhỏ cơ hàn, khi cùng cha băng
qua sa mạc. cô bé vui vẻ hồn nhiên bảo anh trai rằng khi nào lớn, em ở với anh
nhé. Anh bảo tuỳ em, nhưng em sẽ không muốn đâu. Em có muốn mà. Em sẽ muốn có
nhà riêng cơ. Nhưng bọn mình có thể làm hàng xóm mà. Có lẽ. anh sẽ không sống
xa em. Nhỡ em chán anh thì sao. Không đâu mà. Được rồi được rồi anh sẽ ở gần
em. Uh. Đến khi bọn mình già. Già chát luôn. Mãi mãi. Uh mãi mãi.
Bất giác không ngăn được hai dòng nước mắt.
tự nhiên nghĩ rằng những năm tháng chúng ta còn nhỏ, có nhau
trong từng vui buồn, nhẽ là những năm giầu có nhất trong cuộc đời. rồi tự nhiên
thấy thương những đứa trẻ con một. không có trải nghiệm này, tình anh em một nhà. Suốt cả
tuổi thơ. Và đến về già, nếu còn nhau, đó thực sự là phúc phận của đời người. Nên, tự nhiên lại
rất thương những đứa trẻ có một mình trong nhà. Và thương bọn người lớn, chúng
ta đã nghèo đi rất nhiều. rất nhiều. chúng ta bây giờ, nghèo quá.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét