Thứ Ba, 29 tháng 5, 2018

Một đoạn trong Thanh Tỉnh Kỷ

"Vì cuộc sống mà bản thân muốn trải qua, dũng cảm buông bỏ một vài thứ. thế giới này thiếu sự công bằng chính trực, bạn cũng mãi mãi không có được cách thức vẹn cả đôi đường. nếu muốn tự do, thì phải hy sinh an toàn. Nếu muốn nhàn tản, thì không được người khác đánh giá là thành đạt. Nếu muốn vui vẻ, thì đừng so đo thái độ của người xung quanh. Nếu  muốn đi tới, thì phải rời khỏi nơi bạn đang dừng lại.

Luôn là như vậy. chúng ta lựa chọn gì đó thì phải buông bỏ gì đó. Có được gì đó thì phải mất đi gì đó. Phải có tiểu chuẩn thuần túy mà cứng rắn đối với chính mình, mới có thể đi theo trực giác và niềm tin.

Mỗi người đều phải chấp nhận sự khiếm khuyết nảy sinh bởi sự trống vắng của một người nào đó trong cuộc sống.

Một bài hát. Một cuốn sách. Hoặc một con người. Đều là như thế. từng yêu thích là rất tốt. Vì yêu thích thật ra không hề dễ dàng. Nó kén chọn nhường ấy. rất trực tiếp sâu sắc, cũng rất vô căn cứ. hơn nữa trong năm phút đầu tiên gặp gỡ, dự cảm đã quyết định tất cả. có sự tồn tại của ánh chớp chiếu rọi trong khoảnh khắc. Thế thì sau đó cho dù bỏ lỡ hay thất lạc, cũng nên thôi.

Càng lớn tuổi, càng khó có được bạn bè. Bởi lẽ bạn rất khó bằng lòng nhân nhượng và thỏa hiệp với người khác nữa. Thế nên rất nhiều người tưng bừng tụ tập uống rượu ăn cơm, ba hoa khoác lác một cách dễ dàng. Cho dù kết thúc lửng lơ, trong lòng đôi bên cũng chẳng có mảy may lưu luyến. Đó là phương thức của động vật xã giao". 

Thanh Tỉnh Kỷ - An Ni Bảo Bối



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...