Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018

18.9

Của Thân Trang FB

"Đường Tăng đeo vòng kim cô cho Ngộ Không để thuần hóa con khỉ này, mỗi khi vấp phải các ranh giới chân thiện nhẫn là đọc thần chú để dằn mặt ngay. Ngộ Không cũng không thể tự tháo cái vòng ra được. Cái vương miện cũng chẳng khác gì, mỗi khi vấp phải các ranh giới chân thiện mỹ là thiên hạ sẽ đồng loạt đọc thần chú Cô là hoa hậu để dằn mặt ngay. Em ấy cũng không thể muốn mà người ta tháo cái vương miện ra cho được. Vậy nên đối với mình, 18 tuổi đăng quang là chuyện thật thương tâm :') Một cuộc thi bắt con nhà người ta trình diễn áo tắm áo dạ hội chụp hình và trả lời một câu phất phơ trong vài phút xong thi xong bắt đại diện cho chân thiện mỹ ở đời. Kể cũng liều, dám đi thi và dám đại diện cho những khái niệm chưa có định nghĩa chuẩn hóa mà chưa ai từng đội vương miện đại diện được :')

Khi biểu tượng nam tính trên sân cỏ Bùi Tiến Dũng mặc áo vest cam hỏi Bảo Anh ơi xong chưa rồi cùng nhảy Baby shark cho Shopee rồi khóc khi bị chê quê mùa khi trình diễn thời trang trong vai trò vedette thì mình rất thấm câu nói thứ ngăn cản chúng ta là thứ tốt đẹp chứ không phải khó khăn. Khó khăn thì đương nhiên theo logic sẽ phải vượt qua, như thời từ nghèo khó đến khi thành cầu thủ ngôi sao, không lẽ vượt qua cả điều tốt đẹp khi  đã thành ngôi sao? Được yêu là một điều phức tạp, Nếu ai ghét bạn, bạn chỉ cần không để tâm, hoặc ghét lại, là xong. Nhưng bạn không thể không để tâm, hoặc yêu lại tất cả những ai nói yêu quý mình. Dường như khi xung quanh bắt đầu định nghĩa Dũng là ai, trao cho một sự công nhận và danh xưng, nó là hiểm họa bắt đầu của việc anh sắp không còn biết mình là ai nữa rồi.

Hôm rồi mình lên youtube xem Ngọc Trinh nói chuyện, thực tình mình thấy chị này tự nhiên và dễ thương. Trinh trình diễn nội y kiểu ngây thơ hững hờ cũng hồn nhiên y như lúc quay Vlog lấy tay xé món chim quay, cái gì bạn trai tặng thì lên báo nói là bạn trai tặng, cũng chẳng thể hiện mình khôn ngoan tanh tưởi triết lý hay đạo đức gì. Rồi mình xem Kim Lý phỏng vấn và hậu trường MV của Hồ Ngọc Hà. Cách mà Kim thể hiện trong MV lẫn ngoài đời không đơn thuần là một người say mê nhan sắc của Hà, lúc nào vẻ mặt của anh ấy khi bên Hà cũng như kiểu She lights me up inside, khi trả lời báo chí thì đúng là một người đàn ông tự tin bảo vệ người phụ nữ ở bên cạnh bất chấp cô ấy đã từng yêu bao nhiêu người hay có con riêng hay nếu anh công khai tình yêu này anh sẽ chịu bao nhiêu điều tiếng.

Ngọc Trinh và Hà Hồ là hai người bị hội các mẹ bỉm sữa hay lôi ra đay nghiến, một cô thì được coi như lọ lem miền Tây rẻ tiền và số đỏ, một cô thì được coi như xướng ca vô loài ở phân khúc hi-end. Chỉ có điều các mẹ không biết rằng bên dưới sự đay nghiến đó là một khao khát âm thầm được giống như họ, được hồn nhiên can đảm thể hiện các thái cực phù phiếm ngốc nghếch nổi loạn bản năng quyến rũ hời hợt rực rỡ. Hẳn là một sự ấm ức không nhẹ khi cả đời mình đã cố gắng đại diện cho chân thiện mỹ nhưng mình chưa từng được trải nghiệm kiểu tình yêu hay may mắn vật chất như thế :')

Tự mình không thể nhìn thấy chính mình, phải cần đến người khác như tấm gương. Ở một mình thì dĩ nhiên thấy mình an lạc ngon lành tĩnh tâm chân thiện mỹ, nhưng chỉ trong những mối tương quan ta mới biết được trong mình có những gì.  Đi qua tấm gương ta thấy mình đẹp thì ta muốn ở lại ngắm nghía lâu, đi qua tấm gương thấy mình không được đẹp lắm như mình tưởng thì chỉ muốn đập gương. Gặp ai mà kích hoạt được những phần tốt thì muốn ở cạnh họ, gọi đấy là yêu quý. Găp ai kích hoạt những phần không đẹp lắm, những bí mật, những cảm xúc ẩn ức ở lớp sâu thẳm mà chính mình còn không muốn thừa nhận thì cảm thấy người kia thật đáng ghét, y như ghét Hà và Trinh. Nhưng có điều, mặc dù rất muốn đập gương, nhưng ta cũng hay nán lại soi gương rất lâu vì không tin ơ mình xấu thế thật à. Ghét hai cô thật mà bài gì chuyện gì các mẹ cũng phải quan tâm. Và có những trường hợp thì khi đối tượng bộc lộ những mặt mình chưa bộc lộ được hay không có, cảm xúc đó chuyển thành yêu.

Thượng đế sẽ luôn có cách cho ta gặp hết người này đến người khác, kích hoạt hết hạt giống này đến hạt giống khác cho đến khi ta chịu nhận ra chính mình là một phức hợp sáng tối xấu xa lẫn rực rỡ ra sao, vì chỉ khi người ta chấp nhận mình không tốt như mình tưởng thì mới bắt đầu khiêm cung được, mới biết mình là con người thôi. Mà cho đến cuối cùng cũng không biết thế nào là tốt xấu, người có chân dùng chân, có não dùng não, bình đẳng như nhau, không ai cao quý hơn ai, vì chúng ta được sinh ra theo cách như vậy, có những nguồn lực tự nhiên như vậy. Kẻ được sinh ra làm phượng hoàng bay lượn rừng sâu núi thẳm, kẻ làm chim cúc cu hót hiền lành bên hiên. Nhìn xung quanh, ngày càng hiểu việc sống thế nào, yêu ra sao, tài năng gì, số phận gì, đều chẳng có đúng sai, chỉ là những điều TỰ NHIÊN NHƯ VẬY.

Anh A yêu một người đến hết đời, chị B thì phải có vài mối tình khắc cốt ghi tâm, thế nào mới là chân tình, mọi thứ cứ tự nhiên như vậy. Người này thích dùng não, người kia ưa dùng tim, thế nào mới là thông minh, mọi thứ cứ tự nhiên như vậy. Tự nhiên ta có một sở thích, rồi tự nhiên ta ngừng thích, ta trở thành cái ABC rồi tự nhiên ta không muốn là gì cả.

Bên trong mỗi người có một con khỉ như Ngộ Không chưa thuần hóa, nghịch ngợm hung hăng và dễ cám dỗ, nhưng linh hồn tự nó đã có hành trình phát triển, nên cứ bình tĩnh để mọi thứ ''tự nhiên như vậy'', đừng tham đội cái vương miện chân thiện mỹ lên đầu làm gì, mất vui."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...