Về HN sau khoảng 9 ngày di chuyển. Đi ct thì giờ là chỉ muốn
về. Sing về thì càng chỉ rõ một điều thôi. Chúng ta thực sự có vấn đề trong
cách cư xử/giao tiếp. Và phụ nữ, thì đúng là, nói sao nhỉ, khổ à. Sự đối lập hiện
lên rất rõ. Người ta di chuyển gọn gàng, im ắng, mình thì cứ đâm sấp dập ngửa,
cười nói cáu gắt ồn ào khoa chân múa tay. Người ta chỉ cười và nói những lời chừng
mực nhẹ nhõm, mình thì hở ra là tấn công mai mỉa quan tâm thái quá nhao rồi nói toàn lời vô
nghĩa, chả có cái thông tin gì mới cả .... đại loại thế. Cứ đổ cho điều kiện nọ
kia, nhưng thái độ cư xử văn minh, chúng ta hoàn toàn có thể xử lý được mà. Một
người bình thường trong điều kiện bình thường ở vina hoàn toàn có thể văn minh
được. PN thì cảm như cứ tự đày đọa mình. mà có khi không thế lại thấy thiếu. Cứ như giời đày í. Cứ nhất định phải hầu hạ cái bọn đàn ông thì mới chịu được. rồi hầu hạ tám vạn họ hàng người quen abc, theo nhiều cách. Mà yếu thế cơ, đây toàn các bà các chị giỏi giang. Xong rồi cứ tự an ủi/xoa dịu nhau, kiểu tự sướng í, đẳng cấp luôn. Chúng ta ngày càng thỏa hiệp một cách đáng sợ. Sao thế nhỉ?!
Hôm qua đi xem phim của anh D.Z, khổ, hâm mộ anh quá chả đừng
được. Khá kinh hãi vì độ đông của rạp. Khi đi ngược chiều ngang một em gái, em
hồn nhiên: đông vãi lồn, rơi ngay vào
tai mình. Trẻ con thì chạy nhảy nô đùa như một lũ quỷ sứ, trộm vía, đa phần
tròn xoe. 3 mẹ con ngồi gần băng ghế thì tranh nhau điện thoại, quát mắng nhau
rồi chỉ đạo nhau chụp ảnh ồn ã. Đang ngồi có một thằng bé lao đến đập một phát
vào người từ đằng sau, giật bắn mình, quay sang thấy mặt nó nghệt ra vì sợ. Mình
bảo: cháu nhầm người à? Nó ú ớ gật gật xong rồi lại nháo nhác chạy. Trông cái mặt
và hành động nó lúc ấy, bất chợt rùng mình khi nghĩ đến những đứa trẻ vô dưỡng,
lại phải trộm vía, vì thực sự lúc đó chỉ có cái ý nghĩ đó nổi lên trong đầu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét