“Hãy để mắt tới những người lặng lẽ,
Buồn hay vui đều ngạo một nét
cười
Khi khốn khó cũng chẳng muốn cất
lời,
Nặng nhọc mấy cũng vươn mình
gánh vác.
Hãy thương họ nhiều gấp đôi
người khác,
Bởi vai kia hẳn đã trĩu tủi hờn.
Nào có ai yêu thích sự cô đơn
Chỉ là buộc phải tôi rèn mạnh
mẽ.
Lòng kiêu hãnh luôn âm thầm nhắc
khẽ
Ngẩng cao đầu, đau đớn cất vào
tim.
Làm sao thấu cái giá của lặng im
Là kiên cường hay chẳng còn điểm
tựa?
Người yếu đuối được nâng niu,
che chở
Kẻ hiên ngang phải tự vá vết
thương
Thế gian này chỉ nhìn thấy lệ
thường
Nên bỏ sót những tâm hồn buồn
nhất”.
-Nắng Lạnh-

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét