"Đôi khi ta gặp nhau để dạy nhau cách sống trong khổ
đau"
Thật sự là vậy đó các bạn ơi!
Ai rồi cũng sẽ phải đi qua khổ đau trong cuộc đời. Nhưng suy cho
cùng, khổ đau trong tình yêu nó có cái sướng. Cái vui. Cái hứng thú. Đó là một
trải nghiệm thập cẩm của mọi sung sướng khổ đau và mọi sự như một nồi lẩu thập
cẩm á!
Mất tiền thì buông được. Bị lừa thất bại kinh doanh cũng dễ
quên. Nhưng thử hỏi mất đi người thân hay người yêu thì khó nhường nào!
Nhưng chỉ cái khổ đau trong tình yêu mới làm chúng ta trỗi dậy
biết bao nhiêu là tham- sân rồi từ những cái tham sân thô thiển nhất cho tới vi
tế nhất! Biết quan sát thì một cuộc tình sáng suốt nó còn giá trị hơn 10 khoá
tu thiền á!
Quan trọng là có khổ đau ấy để chúng quán xét. Nhìn lại bản thân
mình. Để hiểu chính mình. Rồi hiểu đời. Hiểu người!
Ai rồi cũng đi qua khổ đau. Tại sao trog mỗi khổ đau chúng ta
không ngộ ra điều gì đó. Học ra điều gì đó. Thì sau này sẽ không phải học lại
nữa. Không gặp nữa mà thong thả lên lớp!
Có khổ đau là có kẹt. Có kẹt là cần dừng lại gỡ. Gỡ đi dù nhiều
ít thì hãy cứ gỡ. Gỡ lòng mình chứ đừng đổ thừa người rồi rối lên thêm!
Gỡ mình xong quay qua gỡ cho người. Nhắm gỡ khó quá thôi mình đi
tiếp hành trình mới để người tự gỡ!
Rồi cuộc đời sẽ cho ta gặp người mới phù hợp với chính mình mới.
Và người kia cũng sẽ gặp người phù hợp!
Suy cho cùng. Khổ cũng chỉ là những ảo tưởng của chính mình để
mình tự phá vỡ và nhận ra chân lý mọi sự đều hoàn hảo và cũng hông có khổ gì
đâu. Thật sự á!
Kể chuyện nghe. Có 2 vị kia tu đã đời trên núi tới lúc ko tu
được nữa. Cái đi xuống núi cái gặp yêu nhau sinh con đẻ cái cái bầm dập cái một
ngày con cái bị chết hết cái đau khổ chi tay cái đi tu lại cái đắc quả a la hán
luôn
Bài của Chef Long Châu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét