“Đứa trẻ dung mạo không quá xinh đẹp, đó là một phúc lành.
Khi đứa trẻ quá xinh xắn, quá xinh
đẹp, một cách tự nhiên nó sẽ thu hút nhiều ánh nhìn, nhiều sự chú ý từ tất cả
mọi người, cả người quen lẫn người lạ.
Sự chú ý là một loại chất độc cho quá
trình phát triển bản ngã tự nhiên.
Ánh mắt của mọi người cũng là một
loại “vũ khí vô hình” can thiệp rất nhiều vào sự phát triển tính cách của trẻ.
Quá nhiều sự chú ý, cưng nựng, quá
nhiều quan tâm sẽ tạo ra đường hướng khác nhau trong quá trình phát triển bản
ngã của đứa trẻ. Nó có thể khiến trẻ trở nên yêu sách, khó tính, khó chiều và
đôi khi cũng phát triển cả sự khó ưa - đây là cơ chế của một tấm chắn tự nhiên
giúp bảo vệ chính nó khỏi sự chú ý quá nhiều của mọi người.
Một đứa trẻ với dung mạo không quá
xinh đẹp nổi trội sẽ có nhiều cơ hội để lớn lên bình thường, nhiều không gian
riêng để phát huy cá tính mà không bị can thiệp. Nó có nhiều cơ hội hơn để được
làm điều mình muốn, nhiều tự do hơn và vì thế, đó là một phúc lành.
Sự đáng yêu của trẻ con là một kho
báu vô giá hiện hữu trong từng và mọi đứa trẻ, đừng chỉ vì việc yêu thích dung
mạo bên ngoài mà đánh mất khả năng tận hưởng kho báu này.”
Phạm Đinh Phương Đông

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét