Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

Liên tưởng.

Hôm nay phát hiện ra sự rất bất ổn trong sự ổn định, sự ổn định mà số đông cho là như thế. Và lại nhớ ngày trước có viết một ý rằng: tại sao mọi người cứ mưu cầu sự ổn định trong một xã hội vốn đã bất ổn. Việc này quá lên dẫn đến sự AQ vô cùng và những bi kịch nho nhỏ không rõ nguyên nhân. Lại nhận ra các ông bố bà mẹ luôn cố giữ con mình trong vòng an toàn, những đứa trẻ cần thử thách nhưng việc làm sao kiểm soát được thử thách đối với con cái cũng là điều nên suy nghĩ. Bởi nếu không có thử thách chúng sẽ không bước ra được khỏi vòng an toàn, và nếu không bước ra được khỏi vòng an toàn, chúng sẽ không bao giờ có sức mạnh.
Hôm qua trong câu chuyện cà phê, chia sẻ rằng vừa đọc được một câu chuyện cổ của người TQ trong cuốn “Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương”, câu chuyện thế này: có một bà mẹ bao đồng, làm mọi thứ thay con. Một lần cần vắng nhà vài ngày, bà làm một cái bánh to đủ cho con ăn trong mấy ngày và treo cái  bánh trên cổ con nhưng khi trở về bà đã thấy đứa bé chết vì đói, bà đau đớn nghĩ rằng tại sao mình đã làm đủ lượng bánh mà nó lại có thể chết vì đói. Thì hóa ra đứa bé đã ăn hết phần bánh phía trước nhưng nó không biết xoay nửa bánh phía sau lại để ăn. Bất giác lạnh hết cả người vì câu chuyện nó kinh khủng quá. Lạnh bởi cũng đã thấy biểu hiện ấy ở một số đứa trẻ xung quanh, dù ở cấp độ  nào đó, không khủng khiếp như trong truyện.

Nhưng liên tưởng ấy vẫn rất lạnh.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...