Nói đến mùi bây giờ, tôi vẫn nhớ/thích nhất
câu: rất thích vì em không dùng nước hoa. Người đàn ông này vì sao ở lại trong
tâm trí lâu thế vì rất nhiều những thứ duy nhất ở anh, dù sau đó là những vô tâm, cũng ở anh, tôi vẫn nhung nhớ, như một mùi vị đàn ông khó
quên nhất trong đời. Mà tôi đồ rằng khi lấy chồng, sẽ vẫn lưu giữ anh như thế. Tôi
đã nói với anh một nửa vế đó rằng em yêu anh dù em không biết chính xác bản
chất, nội hàm từ yêu nó gồm những gì. Em chỉ biết như vậy thôi. Dù anh không
nói điều tương tự nhưng tôi biết điều anh không nói ra. Dù phù phiếm, ảo tưởng,
tôi vẫn tin điều anh không nói ra, có lẽ cho đến khi tôi cảm người đàn ông khác
sâu đủ để bỏ qua anh. Nhưng tôi nghi ngờ rằng anh sẽ ở lại mãi mãi trong hình
dung của tôi như vậy.
*
Còn vài ngày nữa là nghỉ tết, với tôi, tết chưa
bao giờ được định nghĩa, hình như nó vẫn là những ngày được nghỉ thế thôi,
không mang một tư tưởng hay giá trị gì to lớn hơn cả bởi cho đến giờ cứ nghỉ
vài ngày là tôi về nhà và tết đương nhiên là thế, không bao hàm chuyện phải
thăm viếng, mua sắm abc gì nhiều cả. Bởi nếu tôi có thăm viếng ai thì vốn là
tôi trân trọng người đó ít nhiều, nghĩa là tôi tự nguyện và thường sẽ là thăm
viếng trong suốt cả năm, mua sắm tặng cũng dài dài trong cả năm.
*
Tết năm nay cũng là năm thứ mấy không tắm mùi
già rồi, còn gừng thì mùa đông nào cũng vẫn dùng nhưng mùi già thì lâu rồi lại
bỏ quên dù năm nào cũng nhớ cái cảm giác của mình khi chợt nhìn thấy một xe mùi
già trên phố của những người bán rong. Tôi vốn thích những thứ hương vị tự
nhiên và thường nhủ rằng nhất định sau này trong nhà riêng sẽ trồng gừng, rau
mùi tầu, mùi, ngọc lan … để đơn giản là trong một bữa tối được hái những món có
mùi thơm đó bỏ vào miệng và ăn cả cái cảm giác thanh sạch do mình trồng và mùi
hương còn vướng đầy trên tay khi hái, vậy thôi. Đôi khi tôi khao khát tự nhiên
đến thái quá có lẽ bởi mình bị kẹt trong đô thị.
*
Khoảng 2-3 năm trở lại đây, đặc biệt sau sự ra
đi vĩnh viễn của một người bạn gây cảm hứng và choán chiếm đời sống tôi nhiều
nhất những năm qua, tôi đã trở về khép kín, hay đùa gọi là tự kỷ, ngoại trừ những
lúc phù phiếm rồ lên, gọi là tăng động, những lúc ấy tôi sẽ nói cười như điên,
nói không phanh được, nhất là nhỡ mà lại có đồng bọn. Còn chỉ khóc những lúc
một mình. Vì một câu nói trong một bộ phim, vì một tin nhắn còn lưu giữ, vì nụ
cười của một đứa trẻ trong quán cà phê, vì một người dưng tình cảm với người
dưng, vì một bài đã viết cho người đã khuất… Và không say nữa. Đúng hơn là
không uống sâu nữa. Không biết vì sao.
*
Sau một năm không lặn sâu suy nghĩ và khá nhạt
nhòa so với chính bản thân mình trước đây, tôi đã bắt đầu có một thất vọng và
tôi biết thất vọng này hoàn toàn có thể lớn thành một tuyệt vọng trong một ngày
không xa. Và thế có nghĩa rằng tôi lại phải có một chuẩn bị đối phó tốt nhất để
cứu mình. Và 2014 là năm đầu tiên của chuẩn bị đó. Cũng coi như một trong những
việc cần làm của 2014.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét