Sáng nay
từ một dẫn dụ, nghe lại Tình lỡ. Lệ Quyên.
Giọng cô
này đi cùng nhiều kỷ niệm với một người bạn. Bảo rằng, vẫn nhớ cảm giác
lạnh người khi nghe LQ acoustic, dù sau
đó Khúc tình xưa (CD1) cũng rất tuyệt vời. Nhưng cảm giác đó không lặp lại, có
lẽ bởi khi lời bản đầu cất lên là khoảnh khắc duy nhất, trong một thời điểm duy
nhất, khi nhiều thứ đang rơi. Đúng là có những khoảnh khắc như vậy trong đời. Và
có những người duy nhất, cho dù mình vẫn đồng ý rằng tri kỷ thì dài dài, không
nên bi lụy làm gì. Nhưng bình tĩnh mà nói thì đúng là có những người mà đi hết cuộc
đời ngắn ngủi không có cơ hội thay thế, khó có thể gặp lại.
Kỷ niệm
khi cô này ca Chuyến tàu hoàng hôn, Hiu hắt đời nhau, live, là kỷ
niệm mãi mãi ghi dấu về mối tình cảm với người bạn này. Thế nên sự ra đi của
người, với tôi, là đau đớn dai dẳng. Đặc biệt khi càng đi lên, càng đi tới tôi
càng biết sâu sắc có lẽ sẽ không có may mắn gặp ai như thế nữa, cho dù tôi vẫn
biết mọi so sánh đa phần là ngớ ngẩn. Và trong vô thức, cứ mỗi khi mỗi lời ca
trở về gợi một kỷ niệm, đều làm tôi rơi nước mắt. Không ít khi, tôi thấy rất
phiền vì sự đa cảm của mình, buồn cười!
Gần tết
thì lại nhớ lời tự hứa cách đây 2 năm rằng tôi sẽ bỏ tết với gia đình để đi
lang thang với người, nhưng tôi đã phạm sai lầm khi không thực hiện ngay, năm
sau người ra đi mãi. Tôi tự trách mình ghê gớm dù tôi đã biết, đã sống tính đến
từng khoảnh khắc mà thế nào vẫn để lỡ thời gian đáng giá.
Đôi khi
tôi nghĩ, khi người dành tình cảm cho ta mà ta, vì lý do gì đó, không còn dang
tay, ấy là một tội lỗi, khó có thể tha thứ.
Trong
tổng kết năm nay, tôi có mất mát lớn nhất là mất người, không phải chỉ cho
riêng năm nay mà là cho cả đời này. Nên tự nhủ rằng miễn là còn sống, còn thở,
thì chẳng có gì là muộn cả. Còn ngược lại, thì chẳng có gì để mà nói cả. Ranh
giới sự sống và cái chết, khi được trải nghiệm, dạy cho ta một điều thôi, bằng
nhiều điều cộng lại, ấy là sống cho tử tế, thiết thực hơn, với mình, với người,
với đời.
Trước
tết 2014

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét